Trang chủ / Truyện dài tập / Truyện Tiểu Thuyết / Vết Sẹo Cánh Thiên Thần

Vết Sẹo Cánh Thiên Thần

Mục lục:


Chauncey đang ở bên bờ sông Loire ngập cỏ cùng cong ái 1 người nông dân thì cơn bão ập tới. Cậu đã thả cho con ngựa thiến đi lang thang trên đồng cỏ nên giờ đành phải đi bộ về lâu đài. Giật 1 cái móc bạc ra khỏi giày,c ậu đặt vào lòng bàn tay cô bé. Cô bé chạy vội đi, bùn bắn đầy lên chiếc váy mỏng. Chauncey nhìn theo bóng cô rồi xỏ lại giày và bước về nhà.
Mưa giăng kín miền quê u ám quanh lâu đài Langeais. Chauncey dễ dàng bước qua những bia mộ và vùng đất mùn ngập nước của nghĩa địa; ngay cả khi sương mù dày đặc nhất cậu cũng có thể tìm được đường về mà ko sợ bị lạc. Đêm nay ko có sương mù, nhưng bóng đêm và cơn mưa xối xả cũng đủ đánh lừa thị giác.
Chợt Chauncey cảm thấy có thứ gì đó đang chuyển động phía bên đường, cậu bèn quay ngoắt về bên trai. Trước ánh mắt kinh hoàng của Chauncey, thứ mà cậu vẫn tưởng là 1 thiên thần lớn trên đỉnh 1 tượng đài gần đó bỗng đứng thẳng dậy. Ko phải bằng đá hay cẩm thạch, gã trai đó có đủ cả tay và chân. Hắn để nửa người trần, đi chân trần, chiếc quần tá điền trễ xuống hông. Gã trai từ trên tượng đài nhảy xuống, nước mưa nhỏ thành từng giọt trên những ngọn tóc đen rồi chảy xuống mặt - khuôn mặt ngăm ngăm như người Tây Ban Nha.
Tay Chauncey lần đến cán gươm.
" Ai đó?"
Kẻ lạ mặt dường như đang cười.
" Đừng có giỡn với công tước Langeais," Chauncey cảnh cáo. " Ta hỏi tên ngươi đó. Nói đi!"
"Công tước?" Kẻ lạ mặt dựa vào 1 cây liễu. "Hay đứa con hoang?"
Chauncey rút gươm ra.
"Hãy rút lại lời nói đó! Trước đây cha ta là Công tước Langeais. Giờ thì ta là Công tước Langeais!" Chauncey vụng về nói thêm và thầm rủa mình vì điều đó.
Tên kia khẽ lắc đầu: "Cha ngươi ko phải là cựu công tước."
Chauncey sôi lên trước sự xúc phạm ghê gớm đó.
"Thế cha ngươi là Công tước đấy hẳn?" Cậu hỏi, vung gươm lên. Cậu vẫn chưa biết hết những kẻ nông nô trên đất mình, nhưng cậu đang học. CẬu sẽ nghi nhớ họ của gã này.
"Ta hỏi thêm 1 lần nữa," Chauncey hạ giọng, 1 tay vuốt nước mưa trên măt. "Người là ai?"
Kẻ lạ mặt bước tới và gạt lưỡi gươm sang 1 bên. Bỗng nhiên, trông hắn lớn hơn hẳn so với Chauncey hình dung, thậm chí có khi còn nhiều hơn Chauncey đến vài tuổi.
"1 trong những đứa con của Quỷ," hắn đáp.
Chuancey rùng mình.
"Đồ điên," cậu rít lên qua kẽ răng. "Cút đi"
Mặt đất dưới chân Chauncey nghiêng ngả. Mắt cậu hoa lên. Cậu khom người xuống, móng tay bấu chặt vào đùi. Ngước nhìn gã kia, cậu nheo mắt và thở gấp, cố tìm hiểu xem chuyện gì đang diễn ra. Tâm trí cậu quay cuồng như thể nó ko còn nghe theo sự điều khiển của cậu nữa.
Kẻ lạ mật cúi xuống ngang tầm amwst Chauncey: " Nghe cho kỹ đây. Ta cần 1 thứ từ ngươi. Ta sẽ ko bỏ đi cho đến khi nào có được nó. Ngươi hiểu ko?"
Chauncey nghiến chặt răng, lắc đầu nửa hoài nghi, nửa thách thức. Cậu cố nhổ vào mặt gã kia nhưng nước dãi lại chảy xuống cằm, lưỡi cậu ko chịu tuân theo lệnh cậu.
Hắn siết chặt tay Chauncey; sức nóng bỏng rát khiến cậu thét lên.
"Ta cần lời thề trung thành từ ngươi," hắn nói. "Quỳ 1 chân xuống và thề đi."
Chauncey cố cười gằn, nhưng cô rhojng cậu thít chặt và thanh âm bị tắc nghẹn lại. Đầu gối bên phải cậu chùn xuống như thể bị đá từ phía sau, dù ở đó ko có ai, và cậu khuỵu chân xuống bùn. Cậu gập người sang 1 bên ọe khan.
"Thề đi!" Tên kia lặp lại.
Hơi nóng làm cổ Chauncey đỏ ửng; cậu phải cố hết sức mới nắm được 2 tay thành 2 nắm đấm yếu ớt. Cậu cười nhạo mình, nhưng ko có gì đáng cười cả. Cậu ko hiểu là bằng cách nào, nhưng tên kia đang khiến cậu thấy lwoj giọng và trở nên yếu đuối. Tình trạng này sẽ ko chấm dứt cho đến khi cậu tuyên thệ. CẬu sẽ nói điều cần phải nói, nhưng cậu tự hứa với lòng mình rằng cậu sẽ tiêu diệt gã đó vì sự nhục nhã này.
"Thưa ông chủ, tôi là người của ngài!" Chauncey nham hiểm nói.
Kẻ lạ mặt nâng Chauncey dậy.
"Hãy đến đây gặp ta vào ngày đầu tiên của tháng Cheshvan theo lịch Do Thái. Trong suốt 2 tuần giữa ngày trăng non và trăng tròn, ta sẽ cần đến sự phục vụ của ngươi."
"H...ai tuần?" Toàn thân Chauncey rung lên vì giận dữ. "Tôi là Công tước Langeais mà!"
"Ngươi là 1 người Nephilim," hắn nói và khẽ cười.
Chauncey định buông 1 câu chửi thề, nhưng đành nén lại. Những lời tiếp theo được thốt ra lạnh lùng và hằn học:
"Ngài nói gì?"
"Ngươi thuộc về giống người Nephilim trong Kinh thánh. Cha ngươi là 1 thiên thần bị đuổi khỏi thiên đường. Trong người chỉ có 1/2 là người phàm trần." Đôi mắt tối của hắn giương lên, giao với mắt Chauncey. "Nửa còn lại là thiên thần sa ngã."
Trong tâm trí Chauncey bỗng vang lên giọng nói của người gia sư đang giảng những đoạn Kinh thánh kể về 1 giống người dị thường được sinh ra khi những thiên thần bị đuổi khỏi thiên đường quan hệ với những phụ nữ ở trần gian. Một giống người mạnh mẽ và đáng sợ. Chauncey khẽ rùng mình.
"Người là ai?"
Kẻ lạ mặt quay người bước đi, và dù Chauncey muốn đi theo hắn, cậu ko thể điều khiển đôi chân mình nhúc nhích. Quỳ gối ở đó, hấp háp mắt qua làn mưa, cậu trông thấy 2 vết sẹo dày trên tấm lưng trần của gã trai. Chúng thu hẹp dần tạo thành 1 chữ V ngược.
"Có phải người cũng từng bị đuổi ko?" Cậu hét to. "Cánh của người đã bị tịch thu, đúng ko?"
Gã trai-thiên thần-gì gì đó ko quay lại. Chauncey ko cần hắn xác nhận.
"Sự phục vụ mà tôi sắp làm," cậu hét lên, "tôi muốn biết nó là gì?"
Tiếng cười vọng lại của gã trai xa dần sau làn mưa tăm tối.
Đánh giá: 6.33/10 (15 đánh giá)
Mục lục: