Tha Hương

Tha Hương

Sơn dừng xe lại nơi một trạm xe bus. Người khách già đứng bên lề đường chậm chạp ngước mắt nhìn lên tấm bảng ghi số và tên lộ trình chạy bằng điện tử ngay phía trên cửa ra vào đang chớp tắt, thay đổi liên tục bằng đôi mắt hoang mang, ngơ ngác. Một lát, người khách già cúi xuống, lần từng bước thận trọng bước vào xe. Sơn lặng lẽ ngồi chờ. Bàn tay người khách run run, sờ so...
Đọc tiếp »

ốm

ốm

Thức dậy từ nửa giờ, Bình vẫn nằm thẳng trên giường, hai tay vòng trên ngực, mắt lặng lẽ dán lên trần. Tiếng xao xác của ngoại ô dậy sớm, len qua khe vách buồng, chỉ còn là một tiếng rên rời rạc. Đầu trống rỗng ý nghĩ, Bình đằm trong một lười biếng uể oải. Tấm vách cạnh giường từ màu xám ngả sang màu trắng, rồi một vệt nắng dài vàng nhạt in dọc trên đó. Anh ngồi dậy, gư...
Đọc tiếp »

Cái Chết Trong Thang Máy

Cái Chết Trong Thang Máy

Thưa các bạn, đôi khi giữa cái sống và cái chết chỉ cách nhau chừng một sợi tóc. Chẳng ai có thể biết nó rõ hơn tôi. Nhưng, nếu có ông bạn nào lại hỏi tôi trong trường hợp phải giết người thì sao? Điều ấy tôi thấy cần phải trả lời nước đôi như thế này: Cái đó còn tùy theo trạng huống.     Tôi cũng Chẳng cần phải giấu giếm làm gì: tôi đã giết một người, và t...
Đọc tiếp »

Người mẹ ma

Người mẹ ma

câu chuyệ nầy bắt dâu tu môt nơi làng quê, trông làng dó có môt cô gái rât là dẹp , cô ta tên Tuyết, cô ta cái gì cũng giỏi cã tròng làng ai cũng thương cũng miên, trông bụng họ cứ ước ràng niêu có con trại sẻ cươi cô ta làm dâu. Nhưng mà có một hôm một anh chàng di học từ thành phố về làng quê, anh ta tên Khánh, vê lạy quê sóng sum hôp vớ gia dình, anh ta di ra dông thây dươc cô Tuyết ròi thư...
Đọc tiếp »

Người đẹp đông phương

Người đẹp đông phương

Cách đây mấy năm, chúng tôi còn là một lũ học sinh ở trọ một căn gác tại Hà Nội. Một buổi tối thứ bảy trời mưa, chúng tôi ngồi nói chuyện đoán đến cách chết của mỗi người sau này.Phát nói một cách khôi hài:- Chắc chắn rằng mau hay lâu đây tôi cũng thua một trận oanh liệt với mấy đạo quân vi trùng lao đã một năm nay đi dạo trong phổi tôi.- Tôi có thể tin ở bệnh đau ruột của mì...
Đọc tiếp »

Quả tim người chết

Quả tim người chết

Bác sĩ Mac Lane đặt tay lên điện thoại. Tôi nheo mắt:- Ông định làm trò dại dột gì thế?- Gọi cảnh sát. Tôi không muốn bị tống tiền!- Ông cuồng trí hay sao thế, bác sĩ. Một trong những chuyên gia về tim giỏi nhất nước như ông lại hủy hoại sự nghiệp vì món tiền cỏn con năm nghìn đô-la. Thật dại quá!- Tôi chẳng ngu đến nỗi tin rằng đưa tiền cho ông là xong đâu. Ông còn trở lại hạch s...
Đọc tiếp »

Một chuyện ghê gớm

Một chuyện ghê gớm

Sự tai họa khác nhau, nỗi khốn khổ trên mặt đất này có nhiều hình trạng, phủ khắp chân trời mênh mông như mống cầu vồng bảy sắc đủ màu rõ rệt phân biệt, và nhịp nhàng lẫn lộn.Tôi kể ra đây một câu chuyện mà thực thể đầy rùng rợn. Nếu không phải là một ký sự về cảm giác mà là về tình ái thì tôi không nhắc lại làm gì.Tên tẩy lễ của tôi là Hoàng Linh, tên thật, tôi xin gi...
Đọc tiếp »