Tình yêu xa...

Tình yêu xa...

Tôi nhớ ngày đầu tiên quen em, một buổi chiều lộng gió.

Tôi, tên con trai ngồi trên mỏm đá trước biển và chiếc headphone chạy hoài một bản nhạc không lời. Sóng vỗ về dưới chân, và xa kia là một màu xanh thăm thẳm. Đó là cách tôi gọi tên bình yên trở về, một khoảng không gian riêng giữa chốn phố thị..

website chia sẻ truyện hay với nhiều thể loại truyện ngắn tình yêu, truyện ma. được cập nhật mới liên tục từng ngày



Một ai đó ngồi xuống bên cạnh, và thế là xong, chốn riêng tư của tôi bị xâm phạm nghiêm trọng. Tôi đưa cái nhìn không-thể-không-thiện-cảm-hơn sang và bắt gặp ánh mắt của em, một cô bé có đôi mắt sâu thăm thẳm và mái tóc dài bồng bềnh màu hạt dẻ.

- Chào bạn, mình ngồi đây với nhé!

Tôi nhún vai:

- Sao cũng được.

Mỗi người lại chìm vào những dòng suy nghĩ của riêng mình, cho đến khi tôi lên tiếng trước:

- Ê, Tóc mây!

Em quay sang với vẻ ngạc nhiên, đôi mắt to tròn nhìn tôi:

- Ơ, bạn gọi mình hả?

- Nhìn tôi giống tự kỉ không?

- Cũng giống, hihi.

- Ờ, vậy tôi gọi con nhỏ ngồi sau lưng bạn ấy.

- Á!

- Haha, huề!

Sau phút thoáng bối rối, em cũng nở nụ cười. Không biết diễn tả sao, tôi chỉ có thể nói rằng nụ cười của em rất đẹp, trong sáng như chính em vậy.

- À, gọi mình có gì không?

- Luyện giọng!

- Hả?

- Haha. Nghe không?

Tôi gỡ một tai nghe ra và đưa em, em mỉm cười nhìn tôi rồi đón lấy.

- “Recuerdos de la Alhambra” phải không?

- Cũng biết nữa hả?

- Uhm, bản nhạc mà mình thích nhất đấy!

- …

- Mà mình gọi bạn là gì giờ?

- Mình tên Thắng.

- À há, Thắng là win, mà mình thích wind hơn, Gió nhé!

Tôi phì cười vì cái kiểu lập luận của em:

- Ừ, sao cũng được. Coi chừng gió độc đấy.

- Uhm, hihi, vậy từ nay mình sẽ gọi bạn “sao cũng được” là Gió.



Tóc mây đã bước vào cuộc đời tôi nhẹ nhàng như thế đó. Cuộc sống vốn tẻ nhạt của tôi giờ đây được điểm thêm những gam màu mới, nhẹ nhàng, thanh thoát. Chúng tôi gặp nhau nhiều hơn, quán kem, nhà sách, cả những cuộc điện thoại và yahoo:

- Này!

- Gì cơ?

- Không có gì.

- Gió uống nhầm thuốc hả?

- Ờ, cũng gần như thế.

- …

- Thích mình không?

- Hả?

- Đùa đấy.

- Thích!

- Hả?

- Đùa đấy, hihi.

- Vậy thật thì sao?

- Thì … thích!

- Tốt, thôi ngủ đi. Khuya rồi. Tóc mây ngủ ngoan nhé!

- Khoan, còn Gió?

- Ngoài những lúc không nhớ ra thì còn lại lúc nào cũng nhớ đến Tóc mây, haha.

- Gió, giận đó!

- Uhm, không đùa nữa. Làm bạn gái Gió nhé!

- Mình sẽ xem xét, hehe.

Vậy là hai đứa yêu nhau.

Con đường tôi đi ngày nào giờ đây không còn lẻ loi nữa. Em mang đến cho tôi nụ cười và cả niềm tin yêu nơi cuộc sống này. Lần đầu tiên trong đời tôi hiểu thế nào là hạnh phúc.

***


“Không có tình yêu nào là vĩnh cửu, chỉ có những giây phút vĩnh cửu của tình yêu.”

***


Gia đình tôi trải qua biến cố lớn, nhưng tôi không sốc, lẽ tự nhiên thôi mà, ngày ấy tất yếu sẽ đến, chỉ là bao giờ mà thôi. Cha mẹ tôi chính thức li hôn. Mẹ tôi quyết định quay về nước Anh, và nguyện vọng tha thiết của bà là có tôi đi cùng. Tôi không muốn bà đau lòng, rốt cuộc bà cũng chi là một người phụ nữ thất bại trong tình yêu. Dù những danh vọng cao sang của bà ngoài xã hội cũng không thể bù đắp được nỗi đau trong lòng bà, bởi bà còn yêu cha tôi nhiều lắm, nhưng không giữ được trái tim ông.

Giờ đây, tôi bị đặt giữa hai sự lựa chọn: hoặc mẹ, hoặc em. Nhưng tôi hiểu tôi là tất cả đối với mẹ, còn em, còn em, tôi cay đắng nghĩ rằng tôi không là duy nhất. Có thể em sẽ sống tốt mà không có tôi, có thể sẽ có người con trai khác thay tôi chăm sóc cho em. Và điều gì đảm bảo được trái tim của hai đứa không đổi thay đâu, vậy nên ...

Tôi hẹn em nơi mỏm đá kỉ niệm của hai đứa:

- Hi Gió yêu.

- Mình… chia tay em nhé!

- …

- Hứa với anh phải sống tốt.

- Nhưng… vì sao? Anh không yêu em nữa sao?

- Anh vẫn yêu em, nhưng anh sẽ sang Anh.

Tôi nhìn vào đôi mắt em, đôi mắt trong sáng ấy chưa bao giờ che giấu được những cảm xúc của mình. Và giờ đây nó long lanh bởi đau đớn, nghẹn ngào.

- Đừng chờ đợi anh, đừng chờ đợi nơi cánh cửa đã khép lại này em nhé.

- Anh … sẽ quay lại chứ?

- Anh không biết nữa.

- Vậy nếu em nói em sẽ chờ đến khi anh quay trở lại thì sao?

- Đừng ngốc nghếch như thế, em sẽ lãng phí những tháng ngày đẹp nhất của cuộc đời.

- Anh xứng đáng để em chờ đợi.

- …

- Chỉ cần anh không thay lòng đổi dạ.

Tôi ôm chặt em vào lòng, lặng im nghe những giọt nước mắt của em thấm ướt bờ vai của mình.

- Ngốc à, anh yêu em, nhưng ai dám đảm bảo tình yêu sẽ không phai nhòa bởi thời gian.

- Em không biết, nhưng em không chịu được cảm giác khi nghĩ đến hai đứa sẽ chia tay. Anh ác lắm, anh biết không? Sao lại bắt em đừng yêu anh nữa.

- Ừ, anh xin lỗi. anh cũng yêu em, rất nhiều.



“Tình yêu xa như ngọn lửa và khoảng cách như cơn gió, cơn gió thổi tắt những ngọn lửa nhỏ và thổi bùng lên ngọn lửa lớn.”

Tôi ra đi, mang theo trong tim lời ước nguyện của hai đứa. Dù dòng đời nhiều thay đổi, chỉ cần ta giữ vững niềm tin yêu trọn vẹn. Tôi sẽ giữ mãi giấc mơ về một ngày mai quay về bên em, Tóc mây bé nhỏ của tôi.
Ten Website... Danh gia Rating: 8 out of 10 based on 1234 reviews.
Đánh giá: 7.31/10 (13 đánh giá)