Trang chủ / Truyện ngắn / Quà tặng cuộc sống / Tháng Tám - cho ta gần nhau hơn...

Tháng Tám - cho ta gần nhau hơn...

Tháng Tám - cho ta gần nhau hơn...

Tháng Tám đã về anh ạ. Em thấy những cây bàng sắp gầy. Hà Nội có những đêm lạnh tê cả bàn chân em đong đưa bên cửa sổ. Tháng Tám xanh xao như câu hát bâng quơ hỏi thời gian: “lá rơi vàng chưa nhỉ?”.

Bạn đang đọc truyện online tại Website Truyenhay.vn, chuyên mục quà tặng cuộc sống luôn nhật nhật các truyện ngắn cảm động, ý nghĩa trong cuộc sống cũng như trong tình yêu



Tháng Tám xui chút buồn len nhẹ phía sau hàng mi thưa khiến nước mắt chực trào ra ngoài… nỗi nhớ. Anh có biết em nhớ gì khi tháng Tám về không? Em nhớ tiếng cười lanh lảnh của những ngày bên nhau. Tiếng cười làm sáng cả những giấc mơ em… Không hiểu vì lẽ gì mà những kỷ niệm vui khi xa xôi lại trở nên buồn đến thế. Tháng Tám cứ như một mãnh lực khôn cùng gọi buồn đến thiết tha.

 


Tháng Tám nắng không còn gắt nữa. Chỉ có gió là nhiều hơn bao giờ hết. Gió tràn ngập các nẻo đường xua mùa hạ về với miền kí ức… Nhưng vì Hạ chẳng chịu rời nên thời gian chực đổ một trời Ngâu…

Tháng Tám, đường bên hồ trải một màu xanh ngắt. Không biết là màu xanh của trời hay màu xanh của nước. Không hiểu màu xanh của hy vọng trong thơ xưa hay màu xanh của lòng người rộn ràng ngày hôm nay. Nhưng em yêu cái màu xanh dịu dàng ấy. Một thứ màu không ngôn ngữ nào tả được. Không họa sĩ nào đủ tài năng để vẽ. Ấy là màu khi Hà Nội chuyển mùa.

Tháng Tám về, những đôi tình nhân dường như trẻ hơn. Những cái xiết tay gần hơn. Những vòng ôm gần hơn. Những tiếng yêu thương nhiều hơn… Có phải vì thế mà nỗi cô đơn trong em như được nhân lên hàng nghìn, hàng nghìn lần để những đêm không ngủ dài hơn cả những con đường Hà Nội?



Đã bao giờ quên hương cốm mới chưa anh? Tháng Tám những gánh hàng rong thơm nồng mùi lúa mùa cắt sớm. Và đã quên chưa anh, cô bạn nhỏ bé thích màu xanh cốm vẫn kè kè đi theo anh mỗi buổi tan trường? Nao nao nhớ. Nao nao thương mùa cốm về trong lòng người Hà Nội.

Tháng Tám, bãi giữa sông Hồng đã ngập hết rồi anh ạ. Không còn chỗ cho mình thả diều như trước nữa. Những luống cây bạc hà ngập trong màu phù sa hung đỏ. Cọc tiêu cũng đã ngập rồi. Em đứng trên cầu Long Biên giữa chiều, nhìn ra mênh mang nước, thấy chân trời gần lắm, anh ơi…

Tháng Tám về, những cánh tay gầy hơn. Những đôi vai gầy hơn. Những bờ môi gầy hơn. Tiếng hát xa hơn và lòng người quạnh vắng. Anh có kịp về để đón mùa thu?

Nguồn từ: blogviet

Ten Website... Danh gia Rating: 8 out of 10 based on 1234 reviews.
Đánh giá: 6.5/10 (4 đánh giá)