Rằm tháng 8

Rằm tháng 8 của tôi không rộn rịp bánh trung thu xuống đường, lồng đèn đỏ phố, nhưng con nít chẳng quên được dịp đốt đèn cầy, đi loanh quanh trong xóm đón ông trăng.  Khoảng hơn chục ngày trước trung thu, khắp xóm đã nhộn nhịp lập lòe đóm lửa, mấy đứa nhóc tụm năm tụm ba vui thoả thích. Niềm vui đơn giản lắm. Đứa nào cũng được đốt vài cây đèn cầy với chúng bạn, mua hay mót. Bánh trung thu hay lồng đèn, chỉ có trong mơ, đôi khi giấc mơ thành hiện thực tùy lòng hảo tâm của một ai đó mà chúng tôi luôn xem như ông Bụt.

Hương của những ngày rằm tháng 8 là hương bông bưởi trong vườn sau nhà rụng trắng và cái mùi khen khét của tim đèn cầy chúng tôi hít lấy hít để , thơm lắm. Vị của ngày trung thu là vị ngọt muốn đắng miệng của những chiếc bánh to khiêm tốn, chảy dầu tùm lum, năm có năm không, mà nếu có cũng chỉ được ăn vào đúng ngày trăng tròn sau khi bà đã cúng trăng. Bà nội cắt chiếc bánh nhỏ ra làm 8, mỗi đứa được một góc, ưu tiên từ nhỏ đến lớn. Nhiều năm bà tôi chỉ vui trung thu với con cháu bằng một tách trà trong cái thoang thoảng của hoa bưởi sau cơn mưa. Cầm bánh trong tay, vui không kể siết, lần lữa mãi, ăn một cái sẽ hết ngay, thấy mình hạnh phúc hơn chúng bạn, chắc gì nhà chúng năm nay có bánh.

Bánh đã là một thứ gì đấy quí quí lắm rồi, lồng đèn đối với tôi thuộc hàng xa sỉ. Nhỏ nhỏ chỉ trông chờ vào anh chị làm cho lồng đèn, lớn hơn một chút học bọn cùng xóm, cắt lon sữa bò, gắn kẽm, cây tre tuốt được từ bụi tre Tàu sau nhà làm cây đẩy, cũng lon ton khắp đầu trên ngõ dưới, chơi trung thu. Đi học rồi tôi mới biết lấy giấy báo, giấy tập cũ làm lồng đèn, xách để không phải cứ đi vài bước lại phải xin mồi lửa.

Chỉ vậy thôi, nhưng niềm vui của ngày trung thu tràn ngập, tụ tập nấu sáp, nhặt nhạnh những mẩu đèn cầy nhỏ xíu đốt cho đến khi tim buông lỏng trong sáp chảy. Cây gãy cây cong queo, nhưng hỏi xem có đứa nào dám bỏ. Ấn tượng ngày đó vẫn sống trong tôi đến tận bây giờ, như một thói quen mỗi lần thấy ai đốt đèn cầy bỏ dở hay quăng đi trong lòng tiêng tiếc, ngày xưa mình còn bỏ lên miếng chén bể nấu lại mà xài.










Chúng tôi không có diễm phúc nũng nịu "con không thích ăn bánh này, con chỉ thích lồng đèn siêu nhân". Hạnh phúc là một tối được loanh quanh xóm nhỏ đốt đèn cầy, hạnh phúc một góc bánh bé xíu, hạnh phúc một chiếc lồng đèn tự chế, có một mùa trung thu như mơ ước.

Có lẽ ông trăng bây giờ không còn đầy đặn sau những góc khuất nhà phố, con nít thành thị không còn cái may mắn được khao khát, được ước mơ cho mùa trung thu. Khi thấy bánh trung thu tràn xuống phố, chúng nghiễm nhiên được thưởng thức bao nhiêu là bánh, lồng đèn tùy thích, mà cũng chẳng cần đến đèn cầy nữa. Nhưng tôi đoan chắc đâu đó suốt chiều dài đường cong hình chữ S, vẫn còn những niềm vui ngày trung thu trọn vẹn.

Nguồn từ:  blogviet

Ten Website... Danh gia Rating: 8 out of 10 based on 1234 reviews.
Đánh giá: 10/10 (1 đánh giá)