Trang chủ / Truyện ngắn / Truyện học trò / Nơi những yêu thương trở về

Nơi những yêu thương trở về



Anh

Điện thoại trên bàn rung lên bần bật, tôi với tay lấy, bất ngờ khi đọc tin nhắn từ một người đã thuộc về quá khứ...

Galaxy Tân Bình.

Em đến, không khác lắm so với những gì tôi nhớ về em ngày trước, em mặc một bộ đồ khá đơn giản, jeans kinny, áo sơ mi trắng cách điệu, chiếc áo ấy khiến em trông rất hiền mà cũng rất thời trang, em nhận ra tôi ngay khi tôi còn chưa biết nên bắt đầu câu chuyện với em như thế nào.

Em ngồi xuống chiếc ghế mây ngoài sảnh lớn - cạnh tôi. Chúng tôi ngồi cạnh nhau như thế, nói vài chuyện vặt vãnh, lúc em ngước lên rủ tôi vào mua vé, tôi chắc mình đã thấy gì đấy, phải, một thứ gì đấy rất buồn trong đáy mắt em.

Trong rạp chiếu phim, có lần tôi đưa mắt sang nhìn em. Em đang khóc, đôi tay nhỏ run rẩy đè lên má như muốn áp tiếng sụt sịt. Trong một thoáng, tôi đã ngỡ ngàng. Trên sân khấu, những thước phim về chuyện tình buồn của một đôi trai gái không thể đến với nhau cứ nhòe dần...

Phim kết thúc, tôi có ý đưa em về nhưng em từ chối, vẫy tay chào tôi rồi bước lên xe buýt. Trời mưa, tôi chỉ kịp đưa em áo khoác để em đỡ lạnh đường về.

Hôm qua em ghé sang nhà trả tôi chiếc áo khoác và cảm ơn tôi bằng một giỏ bánh flan. Phút chốc tôi nhớ lại 4 năm về trước...

Tháng 11 - 4 năm trước

Sau khi đắc cử tân liên đội trưởng, chúng tôi quen nhau, em là liên đội phó chuyên môn. Có lần ngồi cạnh sau giờ học, em bảo do chỉ thua tôi một phiếu bầu cho chức liên đội trưởng nên quyết định quen tôi để trả thù, tôi nghe em nói thế chỉ phì cười trước tính tình trẻ con của em...

Hai chúng tôi đều là đầu tàu của Đội nên công việc luôn phải được đảm bảo giữ ở ngưỡng tốt nhất, học hành ổn, cả hai luôn có mặt trong bảng xếp hạng danh dự của trường, mọi thứ đều ổn, và chúng tôi rất hạnh phúc vì được làm việc cùng nhau. Đó thật sự là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của tôi.

Rồi đột ngột em nói chia tay, đó là một ngày mưa dai dẳng, cho đến giờ tôi vẫn không thể hiểu tại sao, cũng không hỏi lí do, vì em chỉ thốt ra hai từ ấy rồi quay mặt đi.

Khi tôi nhìn thấy những hũ bánh flan nho nhỏ mà ngày trước em hay làm và mang đến cho tôi những lúc quên bữa vì công việc, những kỉ niệm xưa ồ ạt quay về.

Nhưng vết thương trong tôi vẫn còn, tôi không nghĩ mình đủ cam đảm để yêu thương lần nữa...

Em

Lúc thấy anh nhìn những hũ bánh flan xếp đầy trong giỏ, tôi đã biết chắc anh đang nghĩ về chúng tôi của bốn năm về trước.

Ngày ấy, chúng tôi đã có khoảng thời gian thật hạnh phúc. Nhưng sau một buổi diễn ở nhà hát quân khu 7, thầy đã hẹn tôi ở lại và nói về chuyện của tôi và anh. Thầy bảo dạo gần đây học lực của cả hai chúng tôi đều giảm và công việc có phần lơ là. Đúng là gần đây, chúng tôi nghĩ đến nhau nhiều đến mức không thể tập trung vào việc học cùng công tác Đội. Mà đó là năm anh cần tốt nghiệp. Sau buổi nói chuyện gần một tiếng ấy, tôi biết mình phải làm gì…

Lên cấp ba, chúng tôi không còn học chung nữa. Anh quen cô bạn chung lớp cũ của tôi, tôi vẫn biết nhưng luôn chờ đợi anh... dù không biết đích đến có thể là gì.

Giờ chúng tôi đã ra trường, tốt nghiệp, anh đã chia tay cô bạn kia được gần hai năm, và tôi nghĩ đây chính là thời điểm thích hợp cho một kế hoạch.

Nghi là bạn thân tôi, cũng là bạn học chung với anh suốt thời phổ thông, vì vậy mặc nhiên mọi kế hoạch tình cảm của tôi đều buộc phải thông qua Nghi - chuyên gia tư vấn tình cảm theo cách cô nàng tự nhận.

Chiều nay, 17giờ tôi có một cái hẹn với Nghi, và nó cũng hứa hẹn có một bất ngờ lớn dành cho tôi.

Cetana coffee 16giờ 30

Thường thì tôi không đến sớm như thế này bao giờ, nhưng vì Nghi hứa sẽ mang bất ngờ lớn cho tôi, nên tôi cũng định làm nó bất ngờ bằng cách đến sớm hơn và ngồi nhâm nhi ca cao sữa bạc hà đợi nó.

Tôi gửi xe, rồi hăm hở bước đến chỗ ngồi quen thuộc của hai đứa, nhưng trong một phút, tôi thấy mình đã đứng sững lại. Nghi ngồi quay lưng về phía tôi nên chắc nó không biết tôi đã đến tự bao giờ, có lẽ bất ngờ mà nó định mang đến cho tôi chính là đây, anh ngồi kế bên nó, và hai người đang nói chuyện rất vui vẻ. Trong phút chốc, tôi thấy mình thành người thừa trong câu chuyện mà tôi nghĩ mình là nhân vật chính.

Tôi đi xuống, lấy xe, và chạy về...

Suốt một tuần sau đó tôi không liên lạc gì với Nghi cả, dù nó cố gắng nhắn tin, gọi điện thoại...

Sáng thứ bảy, khi tôi còn đang cuộn tròn trong chăn thì đã nghe tiếng nó nheo nhéo bên tai.

- Bị gì vậy, sao hôm bữa hẹn tao mà không đến làm tao đợi dài cả cổ, bệnh à? - Nó vừa nói vừa tiến lại giường.

- Tao không sao, về đi. Mày với anh hạnh phúc là tao vui rồi.

Nghi đơ ra mất 3 giây, giây thứ 4, nó bật cười:

- Thật ra tao đã định nói chuyện với hắn đến 5 giờ rồi nhường lại cho mày, ai dè đâu mày đến sớm... Tao biết chắc mày vẫn giấu hắn buổi nói chuyện với thầy?

Thế ra hôm nọ nó gặp anh để nói về chuyện này sao, thế mà tôi cứ tưởng…

- Thôi đừng đơ mặt ra vì tao đã làm một quân sư quá giỏi như thế, chỉ cần bao tao chầu kem là đủ. Giờ thì chuẩn bị đi, chiều nay, 1giờ 30 galaxy Tân Bình.

Galaxy Tân Bình - 1giờ 30

Em đến, không khác lắm so với những gì tôi nhớ về em ngày trước...

Em ngồi xuống chiếc ghế mây ngoài sảnh lớn - cạnh tôi, chúng tôi ngồi cạnh nhau như thế, nói vài chuyện vặt vãnh…

Lúc tiến lại quầy vé, chúng tôi chợt nghe âm thanh ồn ào phía sau. Đám bạn chung lớp nhao nhao:

- Đi xem phim với bạn gái cũ hoài vậy Phát?

Tôi quay sang nhìn em và nói:

- Không, đây bạn - gái Phát đó! Và chưa bao giờ là bạn - gái - cũ!

(NGUYỄN THỊ HỒNG THÚY)
Ten Website... Danh gia Rating: 8 out of 10 based on 1234 reviews.
Đánh giá: 6.5/10 (4 đánh giá)