Trang chủ / Truyện ngắn / Truyện tình yêu / Nếu là tình yêu thật sự thì anh sẽ quay về

Nếu là tình yêu thật sự thì anh sẽ quay về

Nếu là tình yêu thật sự thì anh sẽ quay về

Đây là 1 câu chuyện có thật nó vừa mới xảy ra cách đây vài tháng và đó cũng là câu chuyện của chính bản thân tôi
Anh một người con trai hiền lành, chân thật, chịu thương, chịu khó. Học chung lớp bao nhiêu năm là bấy nhiêu năm anh thương thầm nhớ trộm nó. Ấy thế mà có bao giờ nó biết đến cái cảm giác của anh, có bao giờ nó để ý đến tình cảm của anh dành cho nó là như thế nào đâu. Cũng nhờ cái buổi học nhóm mà nó mới biết được nhiều hơn về anh qua bạn bè và qua cảm nhận của nó..Nó và anh bắt đầu gặp nhau nhiều hơn và nói chuyện nhiều hơn sau những buổi học..

website chia sẻ truyện hay với nhiều thể loại truyện ngắn tình yêu, truyện ma. được cập nhật mới liên tục từng ngày



Tháng mười một, anh và nó bắt đầu yêu nhau. Nó hạnh phúc hơn bao giờ hết khi được ở bên anh được đón nhận tình yêu chân thành từ anh. Ngày tốt nghiệp anh chở nó về Lâm Đồng rồi chạy ngược về nhà anh ở Đồng Nai. Những ngày xa nhau, nó nhớ anh vô cùng, nó và anh nhắn tin và nói chuyện thật nhiều.

Tối hôm ấy, 10h nó nhắn tin nhưng không thấy anh trả lời, nó nghĩ ra một trò phá anh, nó soạn sẵn tin nhắn với nội dung “ Tại sao anh không trả lời em, Em sẽ thức tới sáng để đợi tin nhắn của anh” rồi lưu lại hẹn đồng hồ 1h sáng tỉnh giấc sẽ gửi cho anh.

6h sáng nó nằm cuộn tròn trong chăn đang say giấc nồng thì bỗng có đôi bàn tay lạnh toát áp sát vào mặt nó giật bắn cả người lên.

Nó mớ ngủ cứ ngỡ là nhỏ em phá rối liền quát lớn “ Đứa nào đó ?”

- Anh nè !

- Anh là ai? Nó vẫn chưa định hình là chuyện gì đang xảy ra cứ hỏi như một phản xạ

- Anh là anh

- Là anh ? Giọng nói này quen quá. Nó như tỉnh ngủ hai mắt mở tròn xoe ngơ ngác “ Là anh đúng là anh rồi sao anh lại ở đây em có nằm mơ không ?”

- Đúng là anh mà, tối qua anh ngủ quên nên không trả lời được tin nhắn của em. Sáng nay 4h anh tỉnh dậy thấy hai tin nhắn em gửi anh không ngủ được liền lấy xe chạy lên đây với em nè. Ấy mà đường đèo buổi sáng sương mù và lạnh quá em nhỷ…

Nó như không tin vào mắt mình và cũng không thể ngờ được chỉ vì cái tin nhắn đùa giỡn của nó mà anh lại cất công chạy xe trong đêm vượt cả trăm kilomet để đến bên nó. Nó sụt sùi không nói được lời nào ôm trầm lấy anh siết chặt anh hết mức mà nó có thể trong niềm hạnh phúc vỡ òa. Anh cũng ôm nó vào lòng, áo anh vẫn còn ướt đẫm sương và đôi bàn tay lạnh run run…

Ba năm là khoảng thời gian nó và anh yêu nhau , thời gian mà nó vui vẻ và hạnh phúc nhất. Anh quan tâm lo lắng chăm sóc cho nó rất chu đáo, anh và nó yêu nhau không một lần giận dỗi không một lần tranh cãi hay nói nặng nhẹ nhau điều gì . Chuyện tình của nó khiến đám bạn phải ngưỡng mộ và ganh tỵ làm nó càng tự hào về anh và yêu anh nhiều hơn bao giờ hết. Đối với nó cuộc sống lúc đó chỉ toàn là màu hồng chỉ toàn là niềm vui và duy nhất chỉ có anh thôi, nó tin chắc rằng anh và nó đã là một anh sẽ là người đi cùng nó đến hết cuộc đời này. Nó mơ mộng về chiếc áo cưới thật đẹp và nó sẽ là cô dâu đẹp nhất cùng anh bước vào thánh đường trao cho nhau chiếc nhẫn cưới và thề ước sẽ ở bên nhau suốt đời.

Nhưng người ta thường nói không có tình yêu nào mà không có sóng gió không có con đường nào trải sẵn thảm hoa. Chuyện tình của nó êm đềm quá, bình yên quá và rồi hôm nay cũng là lúc sóng gió ập đến mang theo kẻ thứ ba, kẻ đã cướp anh đi khỏi cuộc đời nó một cách nhẹ nhàng và lặng lẽ như chính tình yêu của nó vậy.

Tháng hai, nó loay hoay với những bộn bề của cuộc sống và không hay biết rằng có một kẻ khác đã âm thầm xen vào tình yêu của nó và anh. Nhưng linh cảm của một đứa con gái khiến nó biết được mọi chuyện. Anh thú thật với nó và hứa sẽ có cách giải quyết. Anh nói cho anh một thời gian rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi. Nó tôn trọng anh và tin tưởng tuyệt đối vào tình yêu của anh .

Tháng ba, nó và anh vẫn yêu nhau vẫn nhắn tin và gặp nhau như bình thường nhưng khoảng cách đã bắt đầu thưa dần.

Tháng tư : Nó nhận được tin nhắn từ anh

- “ Mình tạm chia tay nha em, nếu là tình yêu thật sự thì anh sẽ quay về..”

Nó lặng người cố dấu nỗi buồn hiện rõ trên nét mặt và đôi hàng mi rưng rưng nước mắt

Chẳng lẽ bao năm qua anh không biết được tình yêu giữa em và anh là gì sao ? Nó trả lời
Thôi em ngủ sớm đi đừng nghĩ đến anh mà buồn nha.
Tháng tư, nó đã bắt đầu nhận ra sự thay đổi của anh khi anh không dám nhìn thẳng vào mắt nó và hay né tránh gặp mặt nó.

Chiều thứ sáu: Nó lại nhận được tin nhắn từ anh

- Em đừng nhắn tin cho anh vào lúc này nha

Ừ thì chắc là anh đang bận ở bên kẻ thứ ba rồi, nó nghĩ bụng thôi thì không nhắn và cũng không muốn nhắn bất kỳ một tin nhắn nào nữa. Nó im lặng, anh cũng im lặng...

Một ngày, hai ngày, 1 tháng rồi 2 tháng trôi qua nó không nhận được một tin tức nào từ anh. Nó lang thang trên mạng vào facebook của kẻ thứ ba để rồi nén nước mắt khi nhìn thấy hàng chục tấm ảnh yêu thương từ anh và kẻ khác.

Bạn bè có đứa khuyên nhủ nó, động viên nó, có đứa chê trách rằng “ Tại sao mày không giữ nó lại, tại sao lại để nó ra đi, nếu là tao thì tao sẽ không để yên chuyện này đâu” thật ra nó cũng từng nghĩ đến điều đó, nó cũng từng nghĩ sẽ dành lại anh cho bằng được từ kẻ thứ ba kia. Nhưng liệu khi trở về nó và anh có còn yêu nhau như ngày xưa hay không? Liệu a có bỏ rơi nó thêm lần nào nữa không? Nó rối bời trong hàng ngàn hàng vạn câu hỏi mà không có câu trả lời. Cuối cùng , nó vẫn chọn cách im lặng nó muốn sử dụng một phép thử , một phép thử đối với chính tình yêu của nó. Nó muốn thử xem tình yêu của anh dành cho nó có đủ lớn để anh quay trở về bên nó hay không hay là nó sẽ mất anh mãi mãi.

Tháng năm: Nó nhận được tin nhắn cuối cùng từ anh

Em àh, anh có lỗi với em. Em hãy cố gắng sống thật tốt nhé.!
Nó không trả lời và cười nhạt, sự im lặng của nó đã đến hồi kết. Mất mất thật rồi, ba năm yêu nhau cùng nhau trải qua biết bao kỷ niệm buồn vui biết bao khó khăn trong cuộc sống nhưng tất cả không đủ lớn để nó có thể giữ anh lại. Hóa ra trong suốt thời gian qua nó chỉ là kẻ giữ hộ tình yêu cho người khác...
Nó không hối hận vì đã sử dụng cái phép thử đó.Nó cũng không muốn níu kéo cũng không muốn làm bất cứ điều gì để mình bị tổn thương thêm lần nữa. Nó tự nguyện bỏ cuộc nó đã quá mệt mỏi với các gì đó gọi là tình yêu, nó không còn bất kỳ niềm tin nào vào anh người mà nó từng nghĩ sẽ cùng nó đi hết cuộc đời này.

Nó chỉ tiếc, tiếc cái công sức mà anh với nó đã bỏ ra vun đắp nên ngôi nhà tình yêu thật đẹp nhưng đã bị cơn gió kia làm sụp đổ trong nháy mắt. Nó không tin anh lại thay đổi một cách nhanh chóng như vậy. Và nó cũng không tin rằng ngay giờ phút này đây nó đã thật sự mất anh.

Tháng năm, chợt ùa về những cơn mưa rào .Nó lao xe đi trong mưa với những ký ức thuộc về anh, nó không khóc cũng không buồn khi để mất anh mà nó vui vì giờ đây nó đã có đủ can đảm để rời xa anh. Trong đầu nó hiện lên những lời mà anh đã từng nói với nó :

“ Nếu là tình yêu thật sự thì anh sẽ quay về”

Nó tự hỏi lòng mình liệu nó có đủ bao dung để tha thứ cho anh khi anh quay trở về…
Ten Website... Danh gia Rating: 8 out of 10 based on 1234 reviews.
Đánh giá: 5.76/10 (29 đánh giá)