Mùa Xuân Cho Em Chương 15

Mục lục:
Mùa Xuân Cho Em   Chương 15

Thư được trực tiếp bỏ vào hòm thư Băng Nhi.

Mười ngày lặng lẽ trôi qua, tiết trời đổi mát, hoàng hôn, mưa bụi lất phất.

Gió đưa những hạt mưa như tơ lang thang, khung cảnh mùa thu lúc nào cũng buồn.
.

Bạn đang đọc truyện tại Website Truyenhay.vn, chúng tôi liên tục cập nhật các truyện ngắn tình yêu, truyện teen, cùng như nhiều thể loại truyện khác từ các nguồn trên internet

Như thường lệ, thật khuya cửa phòng mạch mới đóng. Đường tắt đèn, đóng cửa xong
mới lên lầu tư, căn phòng độc thân của chàng. Vừa mới tới cửa phòng riêng, Đường
chựng lại ngạc nhiên. Băng Nhi đang tựa cửa đứng đấy tự bao giờ. Nàng giản dị
trong chiếc rode trắng, mặt không son phấn, thanh tú, mái tóc dài hơn, phủ vai
...Băng Nhi đứng yên lặng, ngoan ngoãn với nụ cười.

– Ồ! Băng
Nhi! – Đường kêu lên – Sao em không đến phòng mạch?

– Em đã
canh giờ, nên không phải đợi anh lâu ...Và em nghĩ, bây giờ là lúc phải có một
người con gái bình thường, đứng đợi anh trước cửa nhà.

Tim
Đường đập nhanh. Đừng! Đừng! Đừng khiến tôi bay bổng, say ngủ nữa.

Lịch sử thường lặp lại. Đường mở cửa, cả hai bước vào ...họ lẳng
lặng nhìn nhau, rồi Đường lên tiếng:

– Băng Nhi! Em đến đây
làm gì ...?

– Em đã bỏ ra ba ngày liền đọc thư anh ...Băng Nhi
nói – Đọc thật kỹ, đọc gần như thuộc làu ...Ba ngày tiếp theo suy nghĩ cho đến
lúc nghĩ là mình đã hiểu được ý. Rồi phân tích chính mình ...Xem mình là tiên
hay vẫn là người trần tục?

Chuyện “dệt mưa thành tơ” không mệt
mỏi ư? Phân tích cho đến lúc nhìn rõ con người thật của mình. Và sáng nay, em
đến với Thế Sở, bây giờ sang gặp anh ...

– Thế à?

Tim Đường đập mạnh, chàng nhìn thẳng Băng Nhi, đôi mắt đen mở to,
kiên định, dịu dàng ...Đường thấy một chút choáng. Chàng có cảm giác mơ hồ, bàng
hoàng, mong đợi ...nhưng không biết nói gì hơn.

– Em đã nói
chuyện với Thế Sở. Chưa bao giờ chúng em lại nói chuyện một cách đứng đắn và
bình tĩnh như vậy. Dĩ nhiên là mở đầu cũng hơi gặp khó khăn, ông ấy không phải
là người thích ngồi yên. Nhưng rồi sau cùng ...- Băng Nhi thở ra như trút được
gánh nặng – Em cũng cho anh ấy biết là từ nay em và anh ấy là bạn, bạn tốt, chứ
không thể tiến xa hơn nữa ...Nói khác đi, là cuối cùng rồi em và anh ấy trong
thái độ thật bình tĩnh đã đi đến được sự kết thúc, một mối tình kéo dài như diễn
kịch.

Đường nhìn Băng Nhi không chớp mắt.


Lại một lần nữa kết thúc? Kết thúc được bao lâu? Có thật là kết thúc luôn
chứ?

– Trước kia thì khác. Bây giờ xin hãy tin em.

Đánh giá: 3.29/10 (7 đánh giá)
Mục lục: