Mùa Xuân Cho Em Chương 13

Mục lục:
Mùa Xuân Cho Em   Chương 13

Suốt một đêm Đường không ngủ. Và thời gian không phải là vì sự mất ngủ của ta hay vì trái tim ta tan vỡ mà ngưng lại. Công việc cũng thế, bệnh nhân cũng thế ...vì vậy sáng sớm là công việc lại tiếp tục. Xong bệnh nhân này tới bệnh nhân khác. Bệnh nhân bệnh cũng xoàng thôi, người già thì huyết áp cao, trẻ con thì nóng sốt ....

Bạn đang đọc truyện tại Website Truyenhay.vn, chúng tôi liên tục cập nhật các truyện ngắn tình yêu, truyện teen, cùng như nhiều thể loại truyện khác từ các nguồn trên internet

Tới những chứng bệnh có mặt suốt cả năm như sốt xuất huyết. Sự bận rộn khiến
Đường không có thời gian rảnh rỗi để suy nghĩ, nhưng đôi lúc chàng cũng cảm thấy
nhói đau nơi tim. Nỗi đau lóe lên rồi chợt tắt, đến bất chợt rồi đi bất chợt.
Suốt ngày hôm ấy nó đến với chàng hàng chục lần, là bác sĩ, nhưng Đường bất lực
trước cơn đau này.

Buổi trưa chàng ăn không ngon, chiều nuốt
cũng không trôi. Cuộc sống biến thành một khoảng trống lớn ...Dù bên cạnh bao
giờ cũng có bệnh nhân, cũng có cô Lan, cô Mẫn rúi rít, líu lo ...Nhưng cuộc sống
như mất mát cái gì ...Đang khám bệnh nhiều lúc Đường ngồi thừ ra ...Như ngóng
đợi ...Sự ngóng đợi từ tiềm thức ...Tiếng bước chân ...Có phải của nàng chăng?
Bóng ai thấp thoáng bên ngoài? Nàng chăng? Tiếng cười ở phòng khám, cửa mở
...Không, không phải nàng. Nàng không có ở đây ...Nàng đang chơi vơi trên đám
mây màu hồng đào, trong cánh vuốt đại bàng bay lượm.

Mấy cô y
tá đã thay ca, Chu Châu với Nhã Bội, những nụ cười dòn tan ở phòng đợi ...

– Bác sĩ Đường ơi, Chu Châu mời bác sĩ ăn bánh cưới nè!

– Hả! – Đường quay lại. Quả thật! Chu Châu đang khệ nệ ôm hai hộp
bánh lớn bước vào.

– Bác sĩ, chủ nhật qua chúng em đã làm lễ
đính hôn, nhưng vì công việc phòng khám bề bộn quá ...Nên em không dám nghỉ phép
nữa. Vả lại thấy bác sĩ bận quá ...Nên cũng không dám mời. – Chu Châu cười rạng
rỡ pha trò. – Mỗi tuần mới có một ngày chủ nhật, sợ quấy rầy cuộc gặp gỡ của bác
sĩ với Băng Nhi ...Nhưng cũng không sao, bác sĩ biết không? Theo phong tục quê
em, thì lễ đính hôn chỉ có tính hình thức ...Thông báo bạn bè ...Bao giờ lễ cưới
...Chúng em sẽ mời bác sĩ uống rượu.

Đường nhìn Chu Châu, cái
miệng nho nhỏ hay nói, đôi mắt đen, to và khuôn mặt rám nắng. Một Chu Châu bình
thường, nàng sẽ mang đến cho người yêu một cuộc sống bình lặng, không sóng gió,
không giông bão, an phận ...Một Chu Châu hiền lành ...Kẻ nào gặp nàng kẻ ấy có
phúc.

– Vị hôn phu của cô tên gì?

Đường hỏi.
Với Chu Châu, Nhã Bội các y tá được cư xử như người nhà, thế mà Chu Châu đính
hôn người đàn ông tên gì chàng cũng không biết? Cuộc sống của ta cả năm nay đã
thay đổi quá nhiều.

– Anh ấy họ Lý, cùng họ anh, - Chu Châu
cười nói – Anh ấy là kỹ sư công tác tại nhà máy.

– Làm sao mà
quen nhau vậy?

Nhã Bội chen vào:

– Thì nhờ
chiếc ao cá đấy, cũng hữu dụng chứ?

– Nghĩa là sao?

Chu Châu cười ngọt:

– Đừng nghe lời nó! Sự thật
thế này. Anh Lý Mậu Sinh là bạn của anh em.

Đánh giá: 0/10 (0 đánh giá)
Mục lục: