Mùa Xuân Cho Em Chương 12

Mục lục:
Mùa Xuân Cho Em   Chương 12

Sau ngày hôm đó, khi hồi tưởng lại, Đường mới phát hiện ra điều Băng Nhi nói “Hết rồi! Tôi chết mất!” Câu nói đó đúng ra phải là của Đường. Làm gì mà vấn đề trở nên rối rắm như vậy? Đường cũng không biết, chàng chỉ biết rằng sau cái màn cho “vỏ sò” thì hoạt động vui chơi của ba người gần như gắn liền nhau. Chủ yếu là do Băng Nhi, cô ấy không quyết định được, lại còn nói với Đường:.

Bạn đang đọc truyện tại Website Truyenhay.vn, chúng tôi liên tục cập nhật các truyện ngắn tình yêu, truyện teen, cùng như nhiều thể loại truyện khác từ các nguồn trên internet

– Anh có thấy là Thế Sở cũng tội lắm không? Hãy giúp anh ấy qua giai đoạn buồn
phiền ...Dù gì thì chúng ta vẫn là bạn của anh ấy.

Thế là
nhiều cuộc vui chơi của hai người đều có sự hiện diện của Thế Sở.

Thái độ của Thế Sở cũng khác đi như cái thắng. Con người trở nên
vui vẻ hoạt bát ...tế nhị. Đường không có lý do gì để ngăn Thế Sở tham gia. Nếu
có, chàng cũng bị Băng Nhi khước từ.

– Anh Đường, anh là con
người có trái tim rộng rãi, hào phóng như vậy thì không lẽ anh chẳng dung nạp
được một người thất tình như Thế Sở.

– Băng Nhi! Anh không có
trái tim rộng rãi, hào phóng. Tên Thế Sở kia rất chướng mắt, hắn là mối đe dọa
lớn nhất của mối tình đôi ta ...Nhưng anh biết làm sao nói ra đây? Trước ánh mắt
ngưỡng mộ của Băng Nhi. Những câu nói “ích kỷ” kia của anh đã không lợi.

Rồi cuộc sống càng ngày càng bận rộn, nghiệp vụ cơ sở phòng mạch
của Đường ngày càng phát triển. Năm nay người ta bệnh nhiều quá. Bệnh gần như
trở thành một thứ thời trang. Một hôm, Băng Nhi tan sở đến phòng mạch buột
miệng:

– Đến bây giờ em mới biết sao mấy rạp hát ế quá! Thì ra
tất cả khách đều dồn về phòng mạch của anh.

Bắt đầu chín giờ
sáng phòng mạch mở cửa cho mãi tận mười một giờ khuya.

Đường
đã dành hết thời gian tốt nhất trong ngày để phục vụ bệnh nhân, bận rộn đến độ
gọi điện thoại cũng không rảnh.

Ngày dài cứ nối tiếp trôi qua.
Đường chợt thấy sự hiện diện của Băng Nhi tới phòng khám khác xưa. Thỉnh thoảng
mới đến, đôi lúc chỉ là cú điện thoại.

– Em biết anh rất bận
nên không qua quấy anh. Bao giờ đóng cửa phòng mạch, sang ngay với em nhé.

Dĩ nhiên, muốn Băng Nhi đêm đêm đến phòng khám, ngồi giữa đám
bệnh mệt mỏi, u sầu cũng là một điều khó thở. Nhưng mấy hôm nay ngày nào cũng
vậy, khi đóng cửa phòng khám, sang ngồi nhà Băng Nhi thì Đường đã thấy sự hiện
diện của Thế Sở. Họ đang nói cười vui vẻ. Nhìn cảnh đó Đường không khỏi cảm thấy
bực dọc. Và chuyện chẳng đừng đã xảy ra vào một đêm cuối tháng chín.

Khi đóng cửa phòng mạch, sang nhà Băng Nhi thì đã mười một giờ
rưỡi khuya. A Thái có hẹn với bạn trai đi vắng. Chỉ có Thế Sở và Băng Nhi ngồi
cạnh nhau trên salon.

Cách nay mấy tháng, A Thái quen với một
nhân viên thương mại của một hãng tư, nàng gọi anh chàng là Cao Khải. “Cao Khải”
chỉ là một biệt hiệu. Theo A Thái thì “Cao” có nghĩa là anh chàng rất cao, còn
“Khải” là gì? Thì chỉ nghe A Thái cười hì hì nói “Suy nghĩ khắc biết”. Mối tình
có vẻ khắng khít. Băng Nhi đề nghị:

– Đưa hắn đến đây để mọi
người xem mặt nào!

A Thái, nhìn Băng Nhi cười lắc đầu.

– Không, tôi không muốn anh ấy đến đây học đòi “Chuyện ba
người”.

“Chuyện ba người”, câu nói của A Thái đã đánh thức
Đường, chàng cảm thấy bực bội, bứt rứt. “Chuyện ba người” ...Chàng, Băng Nhi,
Thế Sở ...Cục diện rơi vào thế hồ đồ này từ bao giờ.

Vì vậy,
tối hôm ấy, nhìn cảnh Thế Sở với Băng Nhi, ngồi cạnh nhau trong phòng vắng là
máu dồn cả lên đầu Đường. Suốt ngày bận rộn, mệt nhọc, chỉ để mơ ước có được một
buổi tối êm ả, ấm cúng, vui vẻ bên Băng Nhi. Thế mà! ....Bây giờ trông thấy Thế
Sở ...chàng biết tất cả. ....Hết! Hết! ....Không còn gì nữa.

Đường bực dọc:

– Thế Sở cậu đến từ bao giờ
thế?

Thế Sở lộ vẻ thoải mái:

– Tôi đến đón
Băng Nhi từ sở làm, chúng tôi cùng đi ăn lẩu cá, rồi còn mua thêm món này nữa
...Đây cậu xem.

Đường nhìn, một chiếc diều, một trái banh màu
hồng đào! Thế Sở tiếp, vui vẻ:

– Cuối tuần này chúng ta đi thả
diều. Cậu biết đấy. Bây giờ là mùa thu, mùa thả diều cậu biết không?

– Bây giờ đã là mùa thu rồi ư?

– Vâng. Và mùa
thu ở Đài Loan đến khá trễ so với nơi khác, có điều những cây phong ở suối Sam
Lâm thì đã nhuộm đỏ rồi!

– Suối Sam Lâm? Nó nằm ở đâu?

– Ối trời! – Băng Nhi nãy giờ vẫn nằm yên trên salon, mặc áo ngắn
tay, quần sort. Đôi chân trần thon dài thả trên ghế. Trong khi cánh tay của Thế
Sở cầm diều lại đụng mãi lên đấy. Vậy mà Băng Nhi vẫn tự nhiên còn nói – Anh
Đường, anh giống như người nhà quê lạc chợ vậy? Ngay cả suối Sam Lâm mà cũng
không biết? Suối ở huyện Năm Đầu. Những ngày này mà đến đấy thưởng thức cảnh
thu, thả diều thì tuyệt lắm.

Đường nhìn thẳng Băng Nhi:

– Em có vẻ rành nơi đó quá nhỉ?

Băng Nhi vẫn
hồn nhiên:

– Vâng, mùa này năm ngóai Thế Sở với em ở đấy ba
ngày, Thế Sở đã lái xe đưa em không những chỉ nơi đó thôi mà còn đến thung lũng
Phượng Hoàng nữa. Vui lắm!

– Vì vậy, chúng tôi định cuối tuần
này đến đấy lần nữa! – Thế Sở tiếp lời – Cũng may là tôi vừa hòan tất một chương
trình, nên được nghỉ phép một tuần.

Còn Băng Nhi cộng với thứ
bảy chủ nhật cũng được nghỉ năm bữa. Thế còn Đường thế nào?

Đường nhìn Băng Nhi rồi nhìn Thế Sở.

– Kế hoạch
mà mấy người đã dự tính có bao gồm cả tôi nữa à?

Băng Nhi nói
nhanh:

– Dĩ nhiên là phải có, vì anh là khách mời chuyến đi
này! Chúng tôi đã biết nơi đó rồi.

Đường đứng trước salon nhìn
Băng Nhi.

– Băng Nhi, em tưởng là tất cả những bệnh nhân của
anh đều có thể kết hợp lại, tập thể ngưng hẳn bệnh để chờ bác sĩ đi chơi về
à?

Mặt Băng Nhi tái hẳn, nàng cúi xuống lắp bắp:

Đánh giá: 0/10 (0 đánh giá)
Mục lục: