Mùa Xuân Cho Em Chương 11

Mục lục:
Mùa Xuân Cho Em   Chương 11

Thế Sở bước vào phòng. Chiếc áo sơ mi trắng, quần đen chẳng có chữ “có tội” hay “tha thứ” gì trên áo. Dáng thanh thoát, có lẽ anh ta mới tắm gội, mái tóc bồng, mắt sáng, chẳng có chút gì là thất tình hay mất ngủ. Anh chàng bước vào với một tinh thần thoải mái, bình thưởng..

Bạn đang đọc truyện tại Website Truyenhay.vn, chúng tôi liên tục cập nhật các truyện ngắn tình yêu, truyện teen, cùng như nhiều thể loại truyện khác từ các nguồn trên internet

– Chào quí vị!

Thế Sở lớn tiếng với nụ cười như thể chưa hề có
việc gì xảy ra.

– Tôi mang đến cho quý vị mấy cái “giầu cháo
quẩy” cả món xôi nếp mặn mà Băng Nhi khoái ăn. – Thì ra cái gói giấy trên tay
Thế Sở là thức ăn. Nếu biết là thức ăn thì có nghĩa là anh chàng không đói. A
Thái mời hắn lên đây làm gì?

Nhưng khi gói giấy mở ra, thấy số
lượng thức ăn. Đường mới biết là có mời hay không thì Thế Sở cũng lên lầu ăn
sáng.

Thế Sở tự nhiên ngồi xuống duỗi chân ra nói:

– Anh Đường! Tôi đặc biệt xin lỗi anh.

Thế Sở
vừa cưởi vừa nói, thái độ phóng khoáng rộng rãi, hoàn toàn khác hẳn thái độ hung
dữ ngày hôm qua.

– Hôm qua tôi không được bình thường, tôi đã
không kiểm soát được lời nói, xin đừng chấp nhất. Thật ra thì với tôi ...Tôi rất
quý trọng tình bạn ...Chỉ cần một ngày làm bạn nhau là mãi mãi, vĩnh viễn là
bạn.

Đường tiếp lời:

– Tôi rất sung sướng
được nghe câu nói ấy!

Miệng nói vậy nhưng Đường thấy có cái gì
kỳ kỳ trong đó, chàng chằm chằm nhìn Thế Sở. Còn muốn gì đây? Con người đâu thể
thay đổi nhanh chóng như vậy được? Nhưng hắn đã tỏ thái độ “đầy phong độ” như
vậy thì ta không thể chịu thua.

– Thật ra thì người cần tha
thứ phải là tôi, vì người quân tử không thể đoạt tình yêu của kẻ khác, đúng ra
tôi phải có khoảng cách ...

Thế Sở cắt ngang:

– Đừng giải thích gì cả, cũng đừng nói chuyện gì quân tử. Trong
cuộc chiến đấu và tình yêu thì đừng nói chuyện quân tử, tay nào bày trò như thế
chắc chắn sẽ bị thất bại một cách đau đớn. Vì vậy Đường ơi, chúng ta nên dẹp mấy
cái giáo điều của giai cấp sĩ phu “ngụy quân tử” qua một bên. Muốn săn đuổi tình
yêu cần phải dựa vào bản lĩnh cá nhân mình ...Do đó, Đường ơi, tôi xin cúi đầu
chào thua anh.

Đường bối rối, không biết gã con trai cáo giá
này thật hay chỉ là ngụ ý một thủ đoạn?

– Cậu Thế Sở ...ý cậu
muốn nói là ...chúng ta vẫn là bạn của nhau chứ không phải vì sự thay đổi tình
yêu của Băng Nhi mà đổ vỡ?

A Thái chen vào:

– Đổ vỡ thì dĩ nhiên có rồi, nhưng nếu hai vị đứng ở vị trí so
gươm thì chắc chắn cuộc sống của tôi và Băng Nhi sẽ khó thở đó.

Thế Sở liếc nhanh về phía Băng Nhi.

– Quí vị
yên tâm ...

Nhìn Băng Nhi cắm cúi ăn, đột nhiên Thế Sở nói:

– Băng Nhi! Em ăn vừa phải thôi ...Chúng mình đã thỏa thuận nhau
rồi, mỗi lần, em chỉ được ăn nửa cái thôi, em quên rồi sao? Rủi bệnh dạ dày tái
phát rồi sao? Ồ mà này ...Thế Sở lấy trong túi ra một lọ thuốc. – Anh lúc nào
cũng mang sẵn thuốc cho em đây.

Đường nhìn cảnh trước mắt bất
giác mỉm cười. Chàng bắt đầu cảm thấy hiểu được con người của Thế Sở. Đưa tay ra
đón lọ thuốc trên tay Thế Sở, Đường nhìn lọ thuốc rồi nhìn Băng Nhi:

– Không sao đâu Băng Nhi ạ, em cứ ăn hết cái bánh, ăn xong đứng
dậy đi dạo một chút là khỏe ngay. Còn lọ thuốc này; nó chỉ có tác dụng trung hòa
lượng acid trong dạ dày của em. Mà lượng acid trong dạ dày của em thì anh biết
là không cao lắm. Vì vậy, tốt nhất không nên uống.

Thế Sở bưng
cháo lên húp, bỏ xuống cười lớn:

– Đường, nãy giờ mình quên
bãng cậu là bác sĩ, lời cậu dĩ nhiên là phải đúng ...Được rồi Đường, tôi xin bàn
giao Băng Nhi lại cho cậu.

Đường nói:

– Cậu
khỏi bàn giao, Băng Nhi lả chủ của chính cô ấy. Cô ấy có toàn quyền quyết
định.

Thế Sở nhìn thẳng Đường nụ cười chợt tắt.

– Đường, đúng là cậu không đơn giản ...Thôi được tôi xin chịu
thua ...mà không thua cũng không được ...Không sao ...Dù thế nào thì chúng ta
vẫn là bạn ...Nhiều lúc tôi thấy ngạc nhiên vô cùng ...Nhiều cặp vợ chồng khi
tan vỡ nhìn nhau như kẻ tử thù. Sao kỳ vậy? Ít ra lúc trước họ cũng đã có mối
liên hệ thân thiết chứ?

Rồi Thế Sở thở dài, nhìn Băng Nhi.

– Băng Nhi! Hôm nay em có kế hoạch gì không? Tuần trước anh đã
cùng em về Cao Hùng thăm mẹ em. Còn bữa nay đi đâu? Xe anh đã chuẩn bị sẳn
sàng.

Rửa sạch đổ đầy xăng, máy móc hoàn hảo ...Mới nữa ...Hai
cô cùng đi chứ?

Nếu Đường cũng rảnh thì chúng ta cùng đi
vậy.

Thế Sở bước chân vào phòng đến giờ Băng Nhi có vẻ bứt rứr
không yên, không cười, không nói. Cắm cúi ăn hết đĩa xôi mặn, hết đĩa xôi nàng
lại bẻ bánh ngọc ra nhiều mảnh rải rác trên bàn. Nghe câu hỏi của Thế Sở, Băng
Nhi giật mình lúng túng không biết trả lời ra sao thì nghe Đường nói:

– Hôm nay Băng Nhi không về Cao Hùng, chúng tôi có kế hoạch
riêng, ăn sáng xong là khởi hành.

Đến lượt Thế Sở bất ngờ.

– Kế hoạch của quí vị là đi đâu?

Đường nói
thắng:

– Đó là việc của tôi và Băng Nhi, có nghĩa là không thể
tiết lộ được.

Thế Sở tựa lưng vào ghế chằm chằm nhìn Đường.

– Đường! Cậu chơi vậy là không đẹp!

– Sao
vậy?

– Tôi đã nói rồi, chúng ta vẫn là bạn bè vậy thì cậu gạt
tôi sang một bên có ý nghĩa gì?

A Thái chen vào:

– Tôi không có phần trong đó xin quí vị đừng kéo tôi vào cuộc.

Thế Sở nói:

– Chúng ta đã nói là cuộc chiến đã
chấm dứt. Đình chiến rồi cơ mà?

– Vâng. - Đường đáp – Tôi mong
rằng thật sự chúng ta đã đình chiến.

Thế Sở nhìn Băng Nhi rồi
lại nhìn Đường.

– Vậy thì sao không cho tôi tham dự vào cuộc
chơi của các bạn?

Đường nhìn thẳng Thế Sở.


Không phải là không cho, Thế Sở cậu muốn tôi trình bày tất cả à?

– Vâng.

– Đó là để đề cao cảnh giác. Cậu là một
địch thủ mạnh của tôi từ vóc dáng, tác phong, cách ăn nói đến phản ứng nhạy bén,
cậu đều hơn hẳn tôi. Trong cuộc chiến vừa qua tôi đã chiến thắng chỉ dựa vào cái
may mắn do sơ hở của cậu, chứ nếu trực diện chiến đấu, nếu cậu triển khai hết
cục diện thì tôi nghĩ là tôi sẽ chiến bại. Vì vậy, Thế Sở, tôi chỉ còn cách là
mang Băng Nhi ra xa cậu, tách ra thật xa.

Đánh giá: 0/10 (0 đánh giá)
Mục lục: