Trang chủ / Truyện ngắn / Truyện tình yêu / Mưa và Những Khúc Hát

Mưa và Những Khúc Hát

Mưa và Những Khúc Hát

Những cơn mưa rào Hà Nội chợt đến, chợt đi, nhanh chóng, vội vã hệt như những con người đất Hà Thành…

5h chiều, Thư đạp xe chầm chậm trên con đường quen thuộc ngắm đường phố Hà Nội. Hôm nay là một ngày buồn chán, sáng đến trường thì không học, chiều thì anh chị đi vắng, ở nhà một mình không có việc gì làm. Cô quyết định dắt xe đi dạo thì trời đổ mưa ào ào….

website chia sẻ truyện hay với nhiều thể loại truyện ngắn tình yêu, truyện ma. được cập nhật mới liên tục từng ngày



- Gì thế này, lại mưa à!!!

Cảm thán xong một câu, cô vội vã tấp xe vào một mái hiên đông đúc người trú mưa. Đá vội chiếc chân trống xe rồi ôm đầu lao nhanh vào khoảng hiên chưa có người.

“Take me to your heart. Take me to your soul
Give me your hand before I'm old
Show me what love is - haven't got a clue
Show me that wonders can be true”

Tiếng nhạcUS–UKphát ra từ chiếc loa nhỏ của quán cà phê bên cạnh làm đầu thư ngưng đọng vài giây. Chính là bài hát mà ngày nào cô cũng nghe mỗi sáng thức dậy – nhạc chuông báo thức. Thư gõ mũi giày xuống sàn theo nhịp bài hát, miệng không ngớt nghêu ngao theo từng ca từ bài “Take me to your heart”. Lòng như thấy bình yên lạ.

- Cô bé cũng biết bài này à? – đang mải mê theo giai điệu thì bên cạnh có tiếng người. Thư đánh mắt nhìn qua cái người vừa phát ra tiếng.

Một người đàn ông tầm 28, 29 tuổi, ăn vận lịch sự như dân công chức, tay sách cặp táp, tròng mắt đeo cặp kính gọng đen. Thư nghĩ, những người sang trọng thì không bao giờ phải trú mưa ở những chỗ nhỏ hẹp như này, lúc nào cũng phải có xế hộp đưa rước chứ nhỉ. Nếu không phải dân công chức thì là bọn lừa đảo.

-Dạ, chú! Cháu biết bài này! – Vì là bọn lừa đảo nên phải hết sức cẩn thận, không được manh động.

-Tôi đâu có già lắm đâu mà em gọi tôi là chú chứ! – Cái người lừa đảo kia nói xong còn cười ha hả một cách khoái trí.

-Ơ ơ ơ… Dạ… - Thư ấp úng, rồi lùi lại vài bước, nhìn điệu cười của cái người kia, cô càng thấy khẳng định của mình là đúng, thường thì những người sang trọng sẽ không bao giờ vô duyên như thế cả…

Would you hold my hand. If I saw you in heaven?
Would you help me stand. If I saw you in heaven?
I'll find my way. Through night and day,
'Cause I know I just can't stay
Here in heaven.

Bên quán cà phê bên cạnh lại đổi bài, lần này lại là một bài hát đầy kỉ niệm đối với cô, Quý – mốt tình đầu ngọt ngào đã tặng cô bài này nhân ngày Valentine. Cô dường như quên đi tất cả mọi thứ ở hiện tại, quên đi cái người lừa đảo đang đứng bên cạnh mình, quên đi cơn mưa rào ẩm ướt, và quên đi cả cái cuộc sống vội vã nơi Hà Thành này.

Lớp 12, cô quen Quý trong một lần lang thang facebook. Vì đều là những người tự kỉ có truyền thống, lại cùng gu nghe nhạc nên cả hai nhanh chóng tiến triển mối quan hệ. 5 tháng sau cả hai chính thức yêu nhau và 3 tháng tiếp theo là chia tay. Lý do là để Thư tập trung thi Đại học.

Thư những tưởng Quý sẽ chờ đợi ngày cô đậu đại học. Nhưng ngay sau ngày thi môn đầu tiên, cô lướt facebook và thấy những dòng tán tỉnh của Quý dành cho một cô gái khác.

Thư đậu đại học và mối tình ngây ngô đầu đời cũng theo gió bay đi. Ngày hôm nay, khi nghe lại từng giai điệu bài “Tear in heaven” cô thấy đắng lòng, thấy nghèn nghẹn. Miệng vẫn hát theo nhưng từng tiếng nói, hơi thở cứ lạc dần đi, khóe mắt cay cay rồi từng giọt từng giọt nước mắt tuôn ra trong vô thức.

Cô khóc cho chính bản thân mình ngây ngô đi tin vào lời ngon ngọt của người đó. Cô khóc cho mối tình đầu đặt nhầm chỗ. Cô khóc cho chính bản thân mình mềm yếu và đau khổ vì những thứ không đáng trong suốt một thời gian dài. Cô khóc cho bài hát nhẽ ra nên cười vui vẻ…

-Cô bé! Đang còn nhỏ tuổi đừng khóc cho những thứ không đáng.

-Chú hiểu gì mà nói thế!

-Tôi không hiểu, nhưng tôi biết cô khóc vì điều gì.

-Chú chẳng hiểu gì cả thì đừng có mà phán như thánh thế. – Thư tức giận, dường như những lời vừa nói là những lời giận dỗi, những uất ức trong lòng bấy lâu.

Thấy mình nóng giận quá mà nỡ to tiếng với người bên cạnh, Thư nhẹ nhàng cúi đầu, nói một câu xin lỗi thật bé. Và cái người kia cũng hiểu ý, lảng sang chuyện khác.

-Cô bé biết bài hát này đúng không? Bài Tear in heaven, một bài hát thật buồn!

-Ừm! Bài hát rất buồn, nghe như tiếng khóc vậy!

-Nhìn em chắc là đang học cấp 3, nhà ở đâu sao lại đứng đây?

-Hahaha. Cháu đang học đại học năm 2 đó thưa chú ạ. Cháu nhìn trẻ thế à?

-Ơ… ờ… Haha… Rất trẻ, nhưng là trẻ con. – Nói rồi Minh nhìn ra chiếc xe màu xanh biển với cái giỏ xe hình thù ngộ nghĩnh. Anh không nghĩ ra được sinh viên năm 2 gì mà còn đi chiếc xe dành cho con nít như thế. Rồi anh nhìn đến cô bé, nhìn đến chiếc áo phông và váy voan đáng yêu, mái tóc xoăn xoăn nhè nhẹ còn cài thêm chiếc kẹp con gấu màu xanh. Quả thật là trẻ con mà.

Thấy ánh mắt xăm soi có phần thái quá của người kia, Thư bất giác giật mình, quay mặt đi hướng khác. Cảm giác trong lòng cũng không chán ghét cái người này lắm có lẽ là vì cũng có cùng gu âm nhạc.

-Sinh viên năm 2 rồi cơ à, học trường gì thế?

-Dạ… Kinh tế quốc dân.

-Chà chà, học cũng khá đấy chứ nhỉ. Ngày trước anh cũng học NEU này.

-Thế ạ! Thế anh học khoa gì?

-Khoa Quản trị kinh doanh, mà em học khoa gì?

-Em cũng quản trị kinh doanh ạ. Hì.

-Anh là Minh, 27 tuổi.

-27 ạ!!! Sao mà già thế!!! – Thư cảm thán một câu làm cả hai người đông cứng trong 5 giây. Rồi Minh cười òa lên và Thư thì bẽn lẽn cúi đầu nhìn đi hướng khác. – Em tên Thư, năm nay 20 tuổi.

Nhà bên lại chuyển bài mới, lần này lại vẫn là những bài hát kỉ niệm của Thư. Cô cứ vừa nói chuyện say say, vừa ngẩn ngơ nghe từng giai điệu thuộc nằm lòng.

-Em có vẻ biết nhiều nhạcUS–UK nhỉ? Mà toàn bài ngày xưa.

-Vâng! Nhạc mới nghe giai điệu không hợp nên không thích. Chỉ thích những bản nhạc nhẹ, nghe phiêu phiêu.

Mưa rơi vẫn cứ rơi, nhạc chạy vẫn cứ chạy, gió thổi mặc gió thổi, bên mái hiên nhỏ có hai tâm hồn đồng điệu đang sẻ chia lòng mình cho nhau.

-Mưa ngớt rồi, em về đây! Thế anh về bằng gì?

-Anh cũng chưa biết nữa, tài xế nhà anh đang tắc đường ở tận Ninh Bình cơ, sợ đến tối mới về được.

-Thế anh ăn gì chưa? Hay đi ăn cùng em rồi chờ một thể luôn nhỉ?

-Ớ, em không về nhà hả?

-Về nhà chẳng có ai, anh chị em đi vắng rồi, em định chiều này dắt xe đi lượn qua cà phê Mèo rồi đi ăn lung tung gì đó.

-Nếu vậy thì hay quá! Anh… đang đói. Được rồi, đi nào, anh mời.

-Không thích ăn bánh bao đâu, thích Campuchia thôi hà.

-Anh đi nhờ xe em rồi thì anh cũng nên lịch sự bánh bao em chút chứ nhể? – Nói rồi anh nháy mắt một cái, miệng nở nụ cười tươi rói. Thư thấy lòng mình như sốn sang. Có lẽ nào lại đi thích ngay cái người lần đầu tiên gặp gỡ này???

Thư gật đầu cái rụp, cười tươi rói rồi chạy ra dắt xe, lấy khăn giấy ra lau yên xe rồi ngồi lên.

-Hôm nay tôi xin hân hạnh làm tài xế cho ngài.

-Em ngồi ra sau đi, anh lái cho, ai lại để con gái đèo bao giờ.

-Không đâu thực ra thì anh đèo là điều hiển nhiên, nhưng em sợ anh cho cả hai chúng ta vào gầm ô tô thôi.

-Còn lâu đi nhé! Dù cho là gần 8 năm nay anh không đi xe nhưng cũng không đến mức lao gầm ô tô đâu, nhưng mà tai nạn tương tự thì anh không chắc.

-Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

-Đùa đấy! Lên đi! – Khi Thư đang ngoạc cái miệng ra kêu thì anh lại xoa nhẹ má, rồi đẩy cô ra sau ngồi, nén cặp táp về phía Thư, mình thì ngồi lên trước đạp xe.

Lúc Minh mới ngồi lên, cái xe nghiêng nghiêng, chao đảo, suýt ngã. Cả hai đồng thời cùng chống chân, cùng nhìn nhau rồi cùng cười ha ha như hai người bạn quen biết từ lâu.

Minh đạp xe rất chậm, không phải vì anh không biết đi xe hay vì anh mệt khi đèo cái cô gái cứng đầu kia, mà đơn giản là vì anh muốn đi chầm chậm tận hưởng không khí trong lành của đất trời sau mưa. Minh vừa đạp, vừa nhìn khắp phố phường, hàng quán, nhìn đến từng chú chó nhỏ lông ướt sũng.

8 năm trước, anh cũng đèo cô ấy trên xe đạp và đi dạo phố Hà Nội. 8 năm trước anh có một mối tình sinh viên ngọt ngào mà cũng đầy cay đắng. Anh không cho bất kì ai biết gia cảnh nhà mình, kể cả cô ấy. Ba là giám đốc công an Tổng Cục VIII, mẹ cũng là giám đốc hệ thống siêu thị BigC Miền Nam, trước anh còn có một người chị đã mất. Dường như tất cả tài sản đều là của anh.

Nhưng sự thật quả thật quá cay đắng. Mối tình ngọt ngào sau 4 năm đại học chấm dứt nhanh chóng khi người anh yêu bỏ đi lấy người khác giàu có hơn anh. Ngày chia tay, anh định đến giải thích, đến để khoe tài sản nhà mình chỉ mong cô ấy quay lại. Nhưng tự trọng của một người đàn ông không cho phép anh làm thế. Anh im lặng nhìn cô gái ấy lấy chồng, và sống cuộc sống hôn nhân không mấy tốt đẹp.

-Này này, anh không nghe em hỏi gì à? – Thư rất thích cái cách anh đạp xe chầm chậm ngắm phố phường, nhưng sự thật thì bụng cô đang réo ầm ĩ. Cô ngổn người lên hỏi xem anh định đưa cô đi ăn gì, hỏi mãi, hỏi mãi mà không thấy cái người ấy trả lời.

-Ờ ờ… Anh xin lỗi nhé! Em muốn ăn gì nào? – Mải chìm đắm trong suy nghĩ mà quên mất mục đích chính của anh và cái cô gái ngồi phía sau.

-Em muốn đi ăn gì đó nước nước!

-Nước nước à? Vừa mới mưa xong mà! – Từ ánh nhìn đầu tiên với cô bé này, anh đã thấy cực kì thích thú và ấn tượng. Ấn tượng ở cái gu âm nhạc giống anh, ấn tượng ở nụ cười lúc vui vẻ và cả cái cười bẽn lẽn lúc ngượng ngùng. Anh còn thích trêu cô nữa.

-Linh tinh! Em không ăn cái nước đó nhaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa – Thư đai miệng, khẽ nhíu mày nhưng rồi lại cười phá lên. Công nhận cái người kia thật vui tính.

-Em muốn ăn phở chứ? Có nước mà, cũng nóng nóng cho khỏi… lạnh!

-Haha… Phở cũng được ạ!

Minh tấp xe vào một quản phở nhỏ ven đường, gọi hai bát phở rồi ngồi xuống với Thư.

-Em có cái gì có thể liên lạc được không? Chẳng hạn như số điện thoại hay Nick yahoo.

-Hì. Em thấy chúng ta rất có duyên với nhau đấy. Nếu như có cơ hội gặp nhau lần nữa, chúng ta hãy liên lạc nhé. Coi như là thử thách. – Thư không phải người dễ dãi, Thư cũng có vẻ thích Minh nhưng thật sự thì mới gặp lần đầu mà đã cho số điện thoại thì không được tự nhiên lắm.

-Ừ, chắc chắn chúng ta sẽ tiếp tục gặp nhau.

Thư tưởng câu nói đó của Minh chỉ là bông đùa, nhưng sự thật thì cả hai đã gặp lại nhau vào một ngày không xa.

Nhà Thư nghèo, ba mẹ mất sớm, thi đỗ đại học thì ra ở với chị gái. Chị gái công tác trong Tổng Cục VIII bộ công an nên cũng không khá giả gì nhiều.

Một tuần sau ngày gặp gỡ chàng trai kì lạ kia, Thư được chị dẫn đi dự một lễ liên hoan định kì của cơ quan, và cũng là ngày mừng con trai giám đốc thăng chức.

-Em không đi có được không thế?

-Không đi cũng được! Ở nhà tự nấu cơm, lau nhà, giặt đồ, còn nữa tiện thể giặt luôn đống chăn màn phòng anh chị và cháu nhé!

-Dạ, em đi!

Thư không thích những nơi đông người và náo nhiệt như này, cô thường chỉ thích ở nhà, lúc thì lôi cây đàn guitar ra đánh, màu đông thì đan khăn len, mùa hè thì may vá thêu thùa. Nhưng hôm nay, cô cảm thấy trong người cũng có phần vui vẻ và rất ngại làm việc nhà.

Bữa tiệc cũng không quá cầu kì, chỉ tổ chức tại nhà sếp của chị với dàn khách có tiếng và các món ăn đặc sản. Không giống với những bữa tiệc công chức khác thường tổ chức ở nhà hàng, ngồi bàn và ăn. Riêng bữa tiệc hôm nay lại giống một bữa tiệc buffe.

Hôm nay Thư diện rất đẹp, một chiếc váy maxi dài màu xanh ngọc, mái tóc xoăn xõa tung ngang lưng, make up nhè nhẹ đủ để thu hút các ánh nhìn. Vì Thư cũng đi dự tiệc nhiều với chị nên cũng quen rất nhiều người, hầu như là các anh trẻ trẻ, chưa vợ và đang muốn tán tỉnh cô.

Đối với ai cô cũng giữ thái độ rất nhẹ nhàng, từ chối như không, thân mật nhưng cũng khách sáo. Đang chẳng biết giải quyết sao với đám đàn ông bên cạnh, Thư bất giác lướt thấy một bóng dáng quen quen. Đó chính là Minh, chàng trai gặp dưới trời mưa hôm nào.

-Anh!!! Anh!!! – Cô chạy nhanh về phía Minh, vừa đi vừa gọi to.

-Chà chà, thế này có gọi là duyên không nhỉ? – Minh đang suy nghĩ miên man thì nghe thấy tiếng gọi từ xa. Anh theo phản xạ quay lại phía tiếng gọi. Giật mình, chính là cô gái đó, cô gái đã chiếm trọn đầu óc anh trong mấy hôm nay.

-Ah!!! Anh, anh cũng ở đây ạ?

-Ừm, ba anh làm trong này nên cũng đến! Em đến đây với ai thế? – Nói rồi Minh nhìn về phía mấy chàng trai phía sau, nhìn đến gương mặt xinh xắn của Thư, anh bỗng mỉm cười, một nụ cười sâu không thấy đáy.

-Em đến với chị! Chị em chắc vừa mới chạy đâu đây thôi.

Hai người trò chuyện một lúc, toàn những câu hỏi han sơ sài rồi Minh chạy biến. Hôm nay Minh không tự nhiên như trước, anh có nét gì đó buồn buồn và trầm tư vì thế mà Thư cũng ít nói hẳn.

-Em về đây!

-Ừm.

Ngồi trên xe với chị, Thư nhớ mãi cái bóng dáng cô độc của anh trong bữa tiệc, nhớ mãi tiếng ừ nghe lạnh đến thấu lòng. Tâm hồn một cô gái nhạy cảm mách bảo rằng anh đang có tâm sự, anh đang buồn. Thư thấy thương anh, muốn chia sẻ những uẩn khúc trong lòng người con trai mới gặp lần đầu.

-Em quen cậu Minh đấy hả?

-Dạ! Sao chị?

-À không có gì! Cậu ấy đúng là hoàn hảo, vừa giỏi giang mà gia đình lại giàu có. Cậu ấy sắp lấy một cô vợ giàu lắm đấy.

-Thật hả chị?

-Thật chứ sao! Lúc nãy nói chuyện với mấy chị trong cơ quan, nghe bảo mẹ cậu ta dẫn về môt cô con dâu không xinh đâu nhưng mà gia cảnh cực giàu và có quyền thế nhé.

-Ơ, thế nhà cái anh ấy cũng có giàu lắm à chị?

-Giàu gì? Phải gọi là đại gia đấy chứ. Bố cậu ta là sếp tổng của bọn chị, mẹ thì giám đốc hệ thống BigC ở trong nam í. Nói chung là hai người môn đăng hậu đối. Cuối năm nay sẽ cưới.

Cuối năm sẽ cưới. Thư mỉm cười, một nụ cười cay đắng. Ông trời lại trêu đùa cô một lần nữa rồi.

Thứ 2 đầu tuần, 9 giờ đã tan học, Thư thả chậm hồn mình theo từng vòng quay xe đạp ngắm phố phường. Mỗi lúc mệt mỏi hay buồn phiền, Thư muốn một mình suy nghĩ. Cô vẫn nghĩ mãi về chuyện của Minh. Chắc chuyện của anh cũng giống trong các bộ phim Hàn Quốc. Vì ba mẹ mà phải cưới người mà mình không yêu, rồi cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc, anh sẽ đau khổ, sẽ mệt mỏi biết bao.

Trong vô thức, Thư đạp xe đến con đường hôm nọ nơi cùng anh trú mưa, nhìn thấy mái hiên và quán cà phê thân thuộc. Chắc chắn là sẽ không còn lần thứ hai như thế nữa đâu. Mải trôi theo suy nghĩ mông lung, Thư không may húc phải chiếc xe ô tô sang trọng đang đỗ ngay lề đường trước cửa quán cà phê.

-Thôi chết rồi, quả này là đi đời rồi!

-Này, cô kia, mắt mũi để đi đâu vậy hả? Cô đứng yên đó, tôi ra xem xem xe có việc gì không rồi tính sổ với cô. – Một người đàn ông trung niên lò đầu ra khỏi ghế lái mắng Thư.

Cô biết mình sai nên chỉ im lặng cúi đầu, dắt xe sát lại bên lề đường. Người đàn ông đó xuống xe chẳng thèm nhìn mặt Thư lấy một cái rồi chạy ngay lại phía đuôi xe nhìn ngó.

-Ối trời ơi!!! Xe tôi là xe mới mua đấy! Cô làm như này thì còn gì là xe nữa hả? – Ông ta vừa xoa xoa vết xước nhỏ trên xe vừa la lối. Thư thấy thật chán ngán, mới thứ 2 đầu tuần đã gặp xui xẻo.

-Cô ra đây xem này! Bây giờ cô định tính sao? Chỉ một vết xước như này thôi nhưng tôi phải đi sơn lại cả xe đấy!

-Cháu xin lỗi, cháu không cố ý đâu ạ!

-Tôi không hiểu bọn trẻ con bây giờ nghĩ sao nữa. Có mắt như mù! – Nói rồi ông chú kia lườm Thư một cái sắc lạnh. Thư thấy máu nóng trong người đan dần dần tràn lên đầu, cô chưa gặp một người nào ngang ngược như ông ta.

-Cháu xin lỗi! Cháu sẽ bồi thường ạ!

-Cũng được thôi! Xe tôi là xe mới mua, gặp vết xước như này thì phải đi sơn lại cả xe. Cô có tiền chứ! – Lại một nụ cười chế nhạo làm Thư bực mình, ông ta không những hống hách mà còn khinh người nữa.

-Tôi sẽ trả tiền xe cho ông! – Trong khi Thư đang cúi gằm mặt và cái ông kia thì đang thở phì phì vì tức giận thì có tiếng người vang lên bên cạnh. Cả hai đồng thời ngước lên nhìn, cả hai người cùng a lên một tiếng.

-Ah! Anh!

-Ah! Sếp!

Rồi nữa thì là cả hai cùng quay sang nhìn nhau, Thư đã nghe kĩ lắm rồi nhé, thì ra là cấp dưới của anh, để xem còn hống hách nữa không nhé. Ông chú kia cũng nghe kĩ lắm rồi, nghe tiếng gọi như thế thì có lẽ là bồ của sếp rồi.

Ông chú cười trước, một nụ cười ngọt ngào không thể ngọt hơn được nữa, Thư cũng cười, nhưng là một nụ cười khinh bỉ.

-Chú Huy, đây là người quen của cháu, để cháu trả tiền xe cho chú.

-À, à, không cần đâu mà, xe mới mua nên vẫn trong thời gian bảo hiểm.

-Hứ! Thế mà bắt cháu đền!

-À à, ta làm thế chỉ là cảnh cáo mấy cô cậu thanh niên đi đường không có chú tâm gì cả. Hì hì hì. Vậy đi nhé, ta có chuyện rồi, hai người cứ nói chuyện đi.

Nói rồi ông chú ngồi lên xe phóng cái vèo và để lại cho hai người đang ngượng ngùng phía sau một đám khói bụi.

Minh nhìn Thư, dạo này cô có vẻ gầy hơn, mắt cũng thâm quầng nhiều và nụ cười dường như gượng gạo. Mặc cho cô vẫn đứng đó ngượng ngùng, Minh lại nén cặp táp về phía Thư rồi đi về phía chiếc xe đạp xanh của Thư đang dựng ven đường, ngồi lên.

-Lên xe đi! Tôi đưa em đi dạo rồi chúng ta… nói chuyện!

Thư ngoan ngoãn ôm chiếc cặp táp của anh như chú cún nhỏ và nghe lời, ngồi lên phía sau anh. Anh đạp xe vẫn chậm chạp thế, và cảm giác của Thư lúc này cũng giống như cái ngày mà cô ngồi phía sau anh cách đây mấy tháng.

Thư thấy bóng dáng anh nhìn phía sau thật lớn, thật rộng nhưng mà cũng thật đơn độc.

-Em muốn ra bãi đá sông Hồng không?

-Bãi đá ạ! Dạ được!

30 phút sau, hai người đứng trước bãi cát sông Hồng ngày giữa lòng Hà Nội.

Minh chọn một mỏm đá vừa đủ cho hai người ngồi, anh ngồi xuống trước rồi xếp vị trí cho Thư ngồi bên cạnh mình.

-Chắc chị em cũng cho em biết chuyện của anh rồi nhỉ?

-Dạ! Có!

-Ờ! Anh nghĩ rằng mình không nên đi cùng em như này, cũng không nên nói bất kì điều gì với em nữa. Nhưng…

Minh dừng lại, Minh không biết nói điều gì tiếp theo nữa. Anh im lặng và Thư cũng im lặng. Cả hai cứ ngồi thế, mỗi người nhìn đi một hướng, nhưng đều là về phía sông nước mênh mang.

-Hoàng hôn kìa anh!

-Ừm! Đẹp thật đấy! Ngày nhỏ ở quê, ngày nào anh cũng ra bờ sông ngắm hoàng hôn rồi chơi đủ trò nghịch.

-Em thì hay ra biển. Biển làm em quên đi mọi thứ và bình tâm hơn. Có dạo thi cử căng thẳng, 1 tuần em bắt xe buýt xuống biển 3 lần. Giờ thì chẳng còn cơ hội nữa rồi.

Thật tâm trong lòng mách bảo Minh rằng anh đã yêu cô gái nhỏ này rồi, anh yêu nụ cười cô, yêu ánh mắt, yêu dáng hình và yêu cả tâm hồn đa sầu đa cảm của cô. Nhưng lý trí mách bảo anh không được đụng đến cô, anh không được làm gì đi quá giới hạn. Anh không được vương lên mắt cô thêm bất kì nỗi buồn nào nữa. Bởi rằng anh không chắc mình sẽ làm cho nụ cười cô sáng thêm. Nhưng anh chỉ mong được ích kỉ nốt ngày hôm nay, muốn được bên cô một vài phút để rồi có thể sẽ mãi mãi không thể có được thêm lần nào nữa.

-Hôm nay là đầu tuần, anh không đi làm sao?

-Ờ, anh không, anh chuẩn bị bay vàoNamđể chụp ảnh cưới.

Ảnh cưới, hai từ làm Thư đắng lòng, dù biết rằng cái ngày ấy rồi cũng xa vời và cũng không tránh được, nhưng khi nghe đến, Thư thấy mình như có ngàn cân đè nặng.

-Chúc anh mãi mãi hạnh phúc! – Thư cố nặn ra được vài chữ như xé tận tâm can.

-Ừm, anh chắc chắn sẽ hạnh phúc.

Lúc Thư về đến nhà thì đã là 8 giờ tối, chẳng cơm chẳng nước gì, Thư lẳng lặng lên phòng khóa trái cửa. Nằm phịch xuống giường Thư mới có can đảm để khóc, những giọt nước mắt nỏng hổi cứ rơi mãi, rơi mãi cho một tâm hồn non nớt.

Khóc chán, nghĩ mãi, Thư nằm dậy, đăng một Status lên trang facebook cá nhân:

Rơi nước mắt vì một người đáng để rơi…

Buồn vì một người đáng để buồn và yêu một người đáng để yêu…

Vậy thì còn gì để mà buồn, còn gì để mà khóc nữa chứ nhỉ  ….

Chẳng thèm đợi cho bạn bè bình luận hay Comment gì, Thư đóng tab Facebook lại, mở một trang word mới. Bàn tay thon nhỏ lướt trên bàn phím, cô đang viết một câu truyện tình yêu ngắn. Nhân vật nữ trong truyện của cô không phải là cô, nhân vật nam cũng không phải anh. Nhưng Thư kết thúc câu truyện của mình bằng một dòng ngắn: Thích là nhích thôi! Đừng sợ hãi gì cả, bởi lẽ, chúng ta đang còn trẻ.

Đứng dậy vươn vai, tự mỉm cười với bản thân! Thư tiếp tục tiến về phía trước.

- Nguyễn Bảo Yến -

Ten Website... Danh gia Rating: 8 out of 10 based on 1234 reviews.
Đánh giá: 9/10 (1 đánh giá)