Trang chủ / Truyện ngắn / Truyện tình yêu / Một cơn gió "độc"

Một cơn gió "độc"

Một cơn gió

Đúng! Anh là 1 cơn gió độc, thổi qua cửa sổ tâm hồn tôi và để lại những vết thương chí mạng trong nơi con tim.

Anh là bạn thân của người tôi đang quen, tôi cũng chỉ nghĩ anh bình thường như 1 người bạn và tôi có nhiệm vụ phải cười khi đối diện với anh. Cứ thế, không biết tự bao giờ anh biết số điện thoại của tôi. Anh gọi điện thoại, anh nhắn tin cho tôi hằng ngày, ít gì cũng 2 tin nhắn hoặc 2 cuộc gọi nhỡ từ số điện thoại của anh, rồi tôi quen dần với những lần chờ đợi 1 tin nhắn, 1 cuộc gọi từ anh, từ từ trở thành thói quen khi nào cũng không hay biết!.

website chia sẻ truyện hay với nhiều thể loại truyện ngắn tình yêu, truyện ma. được cập nhật mới liên tục từng ngày



Thế nhưng bẵng đi 1 thời gian, tôi hì hụi đợi từng tin nhắn, từng cuộc gọi, những tiếng chuông reo lên, tôi lộp chộp cầm điện thoại lên nhiều lúc nhắm mắt lại và mong sau khi mở mắt ra thì sẽ là số của anh, nhưng không như tôi mong đợi. Vậy nên, thay vì chờ đợi, tôi chủ động gọi tìm anh và sẵn tiện hỏi thăm anh. 1 lần, 2 lần, rồi nhiều lần tiếp theo tôi gọi anh, anh khóa máy, gần 2 tháng trời tôi như hụt hẫng trước sự kiên nhẫn của mình.

Rồi bỗng 1 ngày- cái ngày mà tôi nghĩ trong đầu rằng sẽ là ngày cuối cùng tôi thử gọi tìm anh- tôi gọi cho anh 1 cách không hi vọng rằng bên kia đầu dây sẽ là bài nhạc chờ "xin lỗi anh yêu em". Tôi hồi hộp và cũng tự trấn an mình, và rồi....."1 ngày anh sẽ đến bên em trao em nụ hôn đắm đuối và ta sẽ yêu nhau hết cuộc đời, bầu trời như sáng trong hơn, trái tim anh đây nguyện sẽ luôn yêu em mãi mãi........" lời bài hát quen thuộc mà tôi mong đợi bất chợt làm đôi tai tê dại, nước mắt bắt đầu rơi và tôi nghĩ "anh nhấc máy đi, nhấc máy để rồi em sẽ cho anh 1 trận vì đã quên em, người mà anh luôn miệng bảo 1 ngày không gọi cho em là 1 ngày u ám nhất đời anh". Anh nhấc máy:

- A lo

* Em đây!

Tôi nói trong tiếng nấc nghẹn ngào khi vừa nghe được tiếng anh, đã lâu lắm rồi tôi mới nghe lại giọng nói thanh thoát đó, tim tôi đập mạnh liên hồi, tôi tưởng như từ lâu nó đã lịm đi vì mệt mỏi chờ đợi.

- gọi cho anh có gì không?

1 câu hỏi ngớ ngẩn mà lần đầu tiên trong đời tôi nghe từ anh.

* Anh định trốn tránh em đến bao giờ? có cần phải như vậy không anh? Hãy tưởng tượng 1 người có thói quen nhận tin nhắn từ 1 người vô cùng thân thuộc, 1 người luôn quan tâm đến mình, 1 đứa con gái nhỏ nhoi như em thì làm sao có thể kịp quen với những ngày không thấy tin nhắn từ người đó hả anh? Em thèm nghe giọng anh nói, thèm được nghe anh gọi em bằng 1 tiếng "nhox", thèm được thấy "nhox à, anh mệt quá nhox ơi" trong hộp thư đến em dành riêng cho anh, vậy mà gần 2 tháng nay anh bặt vô âm tính.

Nói rồi tôi lại khóc, từng tiếng khóc thốt nhẹ đủ để anh nghe thấy, tôi không biết tại sao mình có thể nói nhiều như vậy, tại sao lại đủ can đảm để trách móc anh như vậy. Anh im lặng hồi lâu rồi nói:

- Em đừng khóc nữa, anh xin lỗi vì thời gian qua đã để em phải chờ đợi nhưng anh không nghĩ em vẫn còn nhớ đến anh.
Quá đáng, anh ấy thật quá đáng khi nói với tôi như vậy, trời ơi tôi chỉ muốn thét lên thật to rằng tại sao lại phải đối xử với tôi như vậy, nhưng tôi không đủ sức, tôi đang khóc, tôi khóc rất nhiều và khóc không ngừng, nước mắt cứ như vậy mà lần theo đôi má chảy xuống miệng tôi....mặn chát, sự ê chề của những ngày chờ đợi. và tuyệt vọng.

- Anh không muốn làm phiền em, không muốn tình bạn giữa anh và Nghĩa sứt mẻ. Đúng, anh không thể dối lòng mình rằng anh đã yêu em từ lần đầu tiên em xuất hiện trên xe bus của anh, anh không thể dối lòng mình rằng anh yêu em hơn cả bản thân anh, nhưng anh không thề đến với em, mình không thể đến với nhau, đơn giản chỉ vì em đã là "người yêu" của Nghĩa, mối quan hệ của 2 người được mọi người công nhận và anh chỉ là 1 kẻ thừa thải, chính xác hơn thì chỉ là 1 người bạn rất đỗi bình thường đối với em và Nghĩa. Anh trốn tránh em chỉ để mong em nhận ra rằng trên danh nghĩa em và anh chỉ là bạn thôi em à. Nghĩa dành tình cảm cho em nhiều hơn anh dành cho em, anh nhận ra điều đó khi Nghĩa cafe tán gẫu với anh, trong từng câu chữ đều có tên em trong đó. Anh đã ghen tị, anh đố kị và nhiều lúc muốn nói với Nghĩa rằng anh cũng yêu em, lương tâm không cho phép anh nói ra điều đó và anh im lặng, lòng anh se thắt lại khi nghĩ 1 ngày nào đó anh vô tình thấy Nghĩa nắm tay em khi ngồi nói chuyện với anh. Phải chi anh đừng là bạn thân của Nghĩa thì giờ đây anh sẽ không biết đến em. Anh nghĩ em sẽ hạnh phúc hơn khi được Nghĩa yêu thương và bảo vệ, anh không đủ bản lĩnh như Nghĩa em à!

Nước mắt tôi ngừng rơi từ lúc nào không biết, tôi nhận ra sự có mặt của anh Nghĩa - người yêu hiện tại của tôi- Bấy lâu nay anh ấy vẫn không biết mối quan hệ này. Trời ơi thì ra tôi mới là nguyên nhân khiến mọi chuyên đi đến kết cục này. Tôi im lặng, tôi đờ người vì những gì đã xảy ra với tôi và anh, tôi gác máy, người tôi thẫn thờ vì những câu nói như ngàn mũi kim đâm xuyên qua tim tôi. Tôi chợt nhận ra mình chỉ là hạt cát bé nhỏ giữa sa mạc Tình yêu, anh và anh Nghĩa là những ốc đảo để những cơn gió xô tôi tới, làm tôi hạnh phúc trong phút chốc.

Con người tôi là vậy sao? tôi câm ghét bản thân mình, tôi chìm trong sự ăn năn hối hận, chìm trong những câu nói mà anh nói với tôi không 1 chút do dự. Phải, tôi đã sai, sai vì đã không chung tình với người tôi đang quen, sai vì đã để người khác phải yêu mình để rồi tự rời xa mình.

Anh quá rộng kượng khiến tôi cảm thấy mình quá thấp hèn trước anh!

Mọi chuyện tưởng chùng như kết thúc tại đây, nhưng rồi "cơn gió độc" thật sự bây giớ mới xuất đầu lộ diện.

Tuy đã nói với nhau rõ ràng như vậy nhưng tôi và anh vẫn gặp nhau, anh vẫn dành tình cảm tuyệt đối cho tôi. Sự đối xử của anh dành cho tôi quá tuyệt hảo khiến tôi như người mù vì không nhận ra sử giả tạo, sự gian dối đang hiện diện trong con người anh, tôi thật sự không ngờ. Anh nằm cạnh tôi, anh ngủ rất say, tôi lén lấy điện thoại của anh xem tin nhắn tôi như chết lịm khi thấy nhũng dòng chữ thân mật "ox-bx" mà sdt khác nhắn cho anh, trong phút chốc tôi kinh tởm anh vô cùng, xem thuòng anh vô cùng.

Anh đưa tôi đi học, tâm trạng anh không được tốt, có lẽ anh đã biết tôi xem tin nhắn của anh. Đến trường tôi nhắn tin cho anh:

*Ước gì em có thể gọi anh là ox và xưng là bx như người ta gọi anh ha anh

-Em hay lắm, lấy điện thoại anh xem tin nhắn ha?

*Em xl, em chỉ muốn khẳng định vị trí của em trong long anh, thế nhưng em thật sự thất vọng anh à!

-Tùy em!

Anh nói chuyện với tôi cọc lóc, tôi hiểu tâm trạng của anh khi bị xem trộm tin nhắn, tôi đã xl rất nhiều và mong có thể hàn gắn lại mối quan hệ này nhưng cố gắng mãi vẫn không được.

1 lần, tôi nhắn tin cho anh nói rằng sẽ đón theo xe anh chơi, anh không tl tin nhắn, tôi quyết đón xe anh cho bằng được.

Tôi lên xe, ánh mắt anh nhìn tôi đã khác, tôi nhận ra sự ghét bỏ trong ánh mắt đó, tôi cố tỏ ra như không có gì. Sau khi bán vé cho những người khác xong, anh đến bên tôi hỏi:

-Đi tới đâu mua vé dùm đi chị!

Tôi cười và nói: Đi tới Tịnh Biên

Cứ tưởng như anh chỉ nói đùa và đã bỏ qua tất cả để về lại với tôi. Nhưng....

Anh nói: 23.000

Vậy mà nỡ lòng nào bán vé cho tôi, tôi không tức vì 23.000 đó, mà là tức vì anh không còn nghĩ đến tình cảm giữa 2 đứa nữa, tôi tức như muốn quăng 2 tờ vé xe vào mặt anh, nhưng vẫn cố kìm nén và đủ bình tĩnh bước xuống khỏi xe, đủ để nhận biết được sự thay đổi bất ngờ ở anh. Lúc trước, anh như 1 hoàng tử trong mắt tôi, có lẽ bất cứ cô gái nào gặp anh cũng sẽ có cảm giác như thế. Vậy mà bên trong con người này lại.......Tôi câm hận vô cùng, cơn gió độc giờ đã bay xa, nhưng những dư âm mà nó để lại thì quá ư là đau đớn, đau đớn đến tột cùng!
Ten Website... Danh gia Rating: 8 out of 10 based on 1234 reviews.
Đánh giá: 7.83/10 (6 đánh giá)