Trang chủ / Truyện ngắn / Truyện học trò / Khoảng lặng bên màu phượng vĩ

Khoảng lặng bên màu phượng vĩ

lòng lâng lâng những cảm xúc vui buồn đan xen vào nhau.

Tôi vui vì đã lâu lắm rồi mới nhìn thấy màu phượng vĩ, đỏ thắm xen lẫn cánh sữa trắng tinh khôi, đẹp đến xao lòng. Chợt nhớ về một thời học trò đã xa, một thời áo trắng đến trường đều đặn mà không dám cúp tiết, dù nắng hay mưa, dù phải đi học giữa trưa hay sáng tinh mơ khi sương còn đọng đầy trên lá.

Bắt gặp đâu đó ánh mắt ngại ngùng bên cành phượng vĩ của một cậu học sinh trao cho cô nữ sinh thướt tha trong áo dài mềm mại, vỡ òa cảm xúc nhận ra tình yêu bé nhỏ đã bắt đầu chớm nở.

Vài cô bạn bé nhỏ đứng dưới gốc phượng ngẩng đầu ngóng lên rồi í ới: “Hái cho mình, cho mình một cành!”. Và cứ thế, từng cành phượng, cánh phượng đỏ thắm rớt xuống như mưa mùa hạ, vương lên tà áo dài, lên từng mái tóc đang tung bay trước gió. Chợt nhận ra hạnh phúc nhất là khi trải qua một đời học sinh bên tà áo dài và những cành phượng vĩ đỏ thắm.

Từng trang vở trắng được gấp lại, được bàn tay ai đó ép thật kỹ để chờ đợi những chú bươm bướm xinh xinh chào đời mà không cần có kén. Phải rồi, những chú bướm làm bằng cánh phượng, phượng cánh đỏ, phượng cánh sữa… cứ thế sự chờ đợi được in sâu trong trang giấy trắng. Rồi lại ao ước khi mở trang vở ra, một điều kì diệu sẽ thành hiện thực, một đàn bướm phượng vĩ nâng cao cánh nhỏ chao nghiêng cùng gió. Một thời học trò quá đỗi mơ mộng, thơ ngây.

Chợt vỡ òa niềm vui xen lẫn nỗi buồn.

Trở về thực tại, một mình tôi ngồi trên tầng ba, trong phòng học rộng thênh thang đủ cho 100 sinh viên ngồi học. Phượng vĩ vẫn đứng trơ ngoài sân, không mấy người quan tâm, không ai trèo hái, cũng chẳng có ai háo hức: “Cho mình xinh một cành bé thôi!”.

Tháng tư, có phải mùa phượng vĩ không nhỉ? Tôi không còn nhớ nữa, bởi khi trở thành sinh viên, khái niệm ngày khai trường, ngày nghỉ hè không còn được mặt định nữa. Đơn giản vì ngay cả ngày học cũng không cố định thì sao có thể nhớ được tháng nào nghỉ hè, chỉ là nhận thông tin trên bảng tin của trường rồi tự dặn mình đến ngày đó sẽ lên trường, đến ngày đó được lên xe về quê…

Lắm lúc tôi thấy ghét tiết trời ở Sài Thành ghê gớm, quanh năm chỉ thấy nắng, nắng đến nỗi tôi không nhớ nổi có bao nhiêu ngày mưa. Đơn giản vì mưa chỉ len lén rơi khi tôi không để ý, những cơn mưa vội đến rồi vội đi để lòng đường chưa kịp thấm ướt. Vội vàng quá, vội vàng mưa.

Tôi buồn vì không còn được nghe tiếng ve kêu rân ran, bởi tiếng xe cộ đến tận đêm khuya, có khi đến sáng đã át đi tiếng ve yếu ớt gọi hè. Chợt thèm được quay lại thời học trò bắt ve giấu trong ngăn bàn rồi giật mình sợ thầy cô mắng mỗi khi tiếng ve vô tình cất lên.

Và rồi, ai cũng sẽ phải lớn lên. Phượng vĩ vẫn cứ khoe sắc đỏ thắm dù không ai để ý, còn tôi vẫn tiếp tục cuộc đời sinh viên. Nhưng vẫn cứ hy vọng một ngày nào đó sẽ lại được ngắm nhìn ai đó khao khát nắm trong tay cành phượng vĩ, để không một ai quên những kỉ niệm của thời học sinh.
(GreenStar-Mực Tím Online)
Ten Website... Danh gia Rating: 8 out of 10 based on 1234 reviews.
Đánh giá: 1/10 (1 đánh giá)