Trang chủ / Truyện ngắn / Truyện tình yêu / Giống như tình yêu lúc ban đầu…

Giống như tình yêu lúc ban đầu…

Giống như tình yêu lúc ban đầu…

- Anh! Mình chia tay đi!

Anh khẽ hôn nhẹ lên trán cô. Dịu dàng nói:

- Ngốc, bé lại đùa anh rồi.

- Em không đùa. Mình chia tay đi – Cô bình thản.

- Tại sao? – Đôi lông mày anh hơi nhíu lại..

website chia sẻ truyện hay với nhiều thể loại truyện ngắn tình yêu, truyện ma. được cập nhật mới liên tục từng ngày



- Vì…em thấy mình không còn yêu anh… – Cô quay mặt đi tránh ánh nhìn của anh.

Anh ôm chặt cô vào lòng, giọng hơi hoảng sợ:

- Anh đã làm gì khiến em giận như vậy? Dù là gì thì anh cũng không cố ý, anh yêu em mà.

- Em…

- Đừng như vậy nữa được không? Bé ngốc!

Rất dứt khoát, cô vùng chạy khỏi bàn tay anh, quay lưng chạy thật nhanh không ngoảnh lại…

Còn lại mình anh…sững sờ không cử động nổi…

Gió chiều cuối thu lành lạnh thổi…

Anh vẫn đứng đó, cố tin vào một niềm hi vọng mong manh rằng cô sẽ quay trở lại…

Bóng hình ấy…xa quá rồi…anh không thể đuổi kịp được nữa…

***


Đêm.

Những giọt mưa nhẹ rơi…vỡ tan bên ngoài khung cửa kính…

Cầm chiếc điện thoại trong tay, cô ngạc nhiên khi thấy số máy “ck iu” đã hiện ra trước mắt cô từ lúc nào. Lặng người. Cô chợt nhận ra bấm số máy anh dường như đã trở thành quán tính mỗi khi cô thấy buồn. Kìm chặt nước mắt giờ đã làm hoen cay bờ mi, cô biết chỉ cần một động tác lướt tay trên màn hình nhẹ nhàng thôi, giọng nói trầm ấm vẫn luôn ở bên cô, an ủi cô bao lâu nay sẽ lại xuất hiện…anh nhất định sẽ về bên cô…

Thế nhưng sự thật đó càng làm cô đớn đau hơn bao giờ hết, cô phải quên anh…cô không muốn làm anh khổ tâm them một chút nào vì cô nữa. Cô biết giờ đây anh sẽ buồn, sẽ đau, nhưng thà một lần đau còn hơn day dứt mãi, anh sẽ sớm quên cô thôi…

Sẽ sớm thôi.

“Giọt mưa long lanh trên lối em ngỡ như sương đêm lạnh về
Hạt mưa trong đêm u tối nhẹ nhàng chợt làm ướt vai em
Hình như em nghe trong gió em ngỡ như tiếng anh vọng về
Nào đâu xung quanh chỉ có em, có em….”

Anh quá tốt với cô, quá hoàn hảo đến mức cô thấy sợ. Cô sợ làm anh đau khổ, sợ anh phải buồn. Cô vốn là một đứa con gái lấy việc lừa tiền những thằng dại gái làm trò vui. Nhưng từ khi được anh giải thoát từ một đám du côn vào đêm mùa hạ ấy, cô đã yêu anh và thay đổi. Cô đã cảm nhận được thế nào là tình yêu thật sự qua cách anh dịu dàng quan tâm cô, chiều chuộng cô như một người anh trai, và cả cách anh đứng sau lưng vòng tay ôm cô vào long… Tất cả những điều đó giờ đây làm cô thấy nhớ anh da diết… Nhưng cô phải quên anh… Cô không xứng đáng với tình yêu của anh, thật sự không xứng đáng…

Cô đã nhắn tin với người con trai khác, nói chuyện với người con trai khác và thích người con trai khác bằng chính trái tim mà cô đã hứa chỉ dành cho mình anh.

Anh không biết. Và nếu anh biết thì cũng sẽ tha thứ. Anh sẽ không giận cô mà chỉ cố tốt với cô hơn, với ý nghĩ là cô sẽ quay về bên anh. Anh quá ngốc! Vì vậy cô không muốn điều đó xảy ra. Chỉ mình cô đau là đủ. Anh sẽ sớm tìm được hạnh phúc của mình…

Sẽ sớm thôi.

***


Cô thức dậy sau một giấc ngủ dài. Từng tia nắng xuyên qua tán cây bạch dương rọi vào phòng cô màu xanh ngọc bích tươi sáng.

“Ck iu của em đang làm gì thế?”

Cô chụp lấy điện thoại viết vội tin nhắn. Rồi chợt lăng đi…cô mất anh rồi…cô quên sao?

Từ hôm qua không có cuộc gọi nhỡ nào của anh. Cô chợt thấy một chút gì đó thất vọng, nuối tiếc. Nhưng như nên làm, cô lại mỉm cười…anh sẽ quên cô thôi…

Cô bước xuống nhà bếp, nơi bé Mill đang cuộn tròn trong cái ổ ấm áp của nó. Con mèo đó là anh tặng, nó có màu trắng muốt như cô thích. “Giống như thiên thần của anh vậy!” , anh đã từng nói thế…

Đổ sữa vào liễng cho Mill, cô xoa nhẹ đầu con mèo, cố đánh thức nó dậy để cô có thể tìm một chút niềm vui. Cha mẹ đã đi làm cả, chỉ có mình cô ở nhà. Cảm giác cô đơn lại xâm chiếm tâm hồn làm cô thấy thật hụt hẫng…

Nếu bây giờ còn có anh, anh sẽ đưa cô đi măm kem, đi chơi công viên hay dạo qua các shop mà cô thích để hai đứa có thể giết thời gian, hoặc đưa cô đến một quán cafe nhỏ nào đó, cô sẽ nhâm nhi tách cafe sữa trong khi anh đánh ghi-ta cho cô nghe… Những ngày tháng đó sao quá xa vời dù trước đây chỉ 16 tiếng đồng hồ cô còn ở bên anh, còn nghe anh trách yêu “Ham chơi thế này để bé Mill ở nhà chết đói mất.” mà đấm nhẹ vào lưng anh một cái, nũng nịu đòi anh đưa lên tượng đài ngắm thành phố về đêm…

***


Mùa đông về.

Đã một tuần rồi kể từ ngày cô nói chia tay anh. Những cơn gió bấc lướt qua những tán cây làm chiếc lá cuối cùng còn sót lại cũng lìa cành…

Khẽ khàng…nhẹ nhàng…lá bay theo gió…

Một mình giữa con phố náo nhiệt, nhìn những đôi trai gái sánh bước bên nhau, cô chợt thấy chạnh lòng…phải chi còn có anh…!

“Trong con tim em bao ngày qua vẫn thế
Yêu anh yêu anh hơn mỗi khi đôi mình
Bên nhau bên nhau trong vòng tay ấm áp
Bên nhau bên nhau nhìn vào thế gian muôn màu
Hãy cất tiếng hát qua ngàn tia nắng mai
Hãy cất tiếng hát qua màn đêm thật dài
Con tim nhân gian vẫn thường hay đổi thay
Hãy để yêu thương chìm vào trong nụ cười…”

Tiếng nhạc chuông tin nhắn vang lên khiến cô phải giật mình.

“Em đến WinterSun gặp anh được không.”

Là tin nhắn của anh. Cô buông tay trong khoảnh khắc làm chiếc điện thoại chỉ chút nữa thôi là về với đất mẹ. Cô quay người, chạy thật nhanh về phía tây thành phố…

WinterSun hiện ra trước mắt cô, tươi sáng, rực rỡ giữa không gian ảm đạm như chính cái tên của nó. Nơi đây một vài lần nào đó, anh đã từng lôi cô đến nếm thử loại cocktail nào đó mà anh mới nghĩ ra. Đơn giản vì quán này của gia đình anh, đơn giản vì cô thích rượu nhẹ, và đơn giản vì anh muốn làm cô vui…

Anh ngồi đó, nơi khung cửa kính quen thuộc của hai người, đôi mắt nhìn đăm đăm vào ly cocktail mang màu đỏ dịu nhẹ trước mặt… Anh đang chờ cô.

Cô nhìn anh, rất lâu, rất lâu…cô muốn chạy vào trong đó, ôm lấy anh và tựa đầu vào vai anh mà khóc, mà nói rằng cô đã rất đau khổ khi không có anh…

“Nhưng cô phải quên anh, cô đã quyết định rời xa anh rồi cơ mà. Không có cô anh sẽ tìm được người con gái tốt hơn.”

Phải ! Và cô lấy điện thoại, gửi tin nhắn cho anh.

“Em xin lỗi. Em đã có bạn trai mới rồi. Em không nghĩ anh ấy sẽ thấy thoải mái khi biết em gặp lại anh.”

Cô nhắm chặt mắt lại. Và khi mở mắt ra, tín hiệu “gửi xong” đã hiện ra trên màn hình.

Nhìn anh phía bên kia khung cửa kính gục đầu xuống, ly cocktail rơi xuống sàn, pha lê vỡ tan…tim cô như bị bóp ghẹt, cô thấy khó thở. Nhưng cô biết như thế anh sẽ quên cô.

Sẽ sớm thôi.

***


19/11

Hôm nay là sinh nhật cô, mẹ cô cùng cả đã lập sẵn cả một kế hoạch công phu chào mừng cô sang tuổi 16 vào bữa sáng nay. Pháo bông nổ tưng bừng, bánh sinh nhật được cô thổi nến và thằng em trai cô măm hết trước khi cha mẹ cùng thằng quỷ ấy sang nhà ngoại ăn giỗ. Cô phải ở nhà một mình vào ngày sinh nhật của mình, và phải một mình thanh lí đống tàn tích mà “kế hoạch tuyệt vời” của uma để lại. Giá mà có anh…

Anh sẽ tự nguyện đến dọn dẹp cùng cô, cô sẽ lại được ở bên anh, cùng anh nô đùa trong căn nhà đầy ánh nắng này…

Cô sẽ lại có anh.

Đồng hồ chỉ 20h30’…

Thả mình trên sofa, cô cảm giác nước mắt dường như đang chảy ngược vào trong, cứa vào tim cô, buốt nhói…

Chuông cửa reo vang. Cô vội lau nước mắt, chạy ra mở cổng.

Một bé gái trong bộ cánh thiên thần đang đứng đó, trên tay cầm bó hồng đưa đến trước mặt cô. Những mảnh vụn kí ức trong cô chợt ùa về…

“ – Em thích hoa gì?

- Dạ. Hồng và phong lan.

- Um. Vậy khi nào muốn anh phải tặng cả hai à?

- Không. Chỉ một thôi vì hai hoa ấy chẳng hợp nhau gì cả.

- Oh. Thế mới là con người em. Thay đổi như thời tiết ấy.

- Anh muốn chết không ?

- Không. Thế nên em hãy đợi đến sinh nhật em nhé !”

Anh đã giữ lời hứa. Mặc dù…cô đã nói không còn yêu anh.

Đón lấy bó hoa, cô bật khóc. Những giọt nước mắt đọng trên cánh hoa hồng đỏ thắm, long lanh…

Chợt cô thấy bé thiên thần đập nhẹ vào tay cô, chỉ tay về bãi cỏ phía trước…

Ngước nhìn lên qua làn nước mắt nhạt nhoà, cô thấy ánh nến lung linh, và anh đang đứng đó…

Đúng là anh !

C ô nghẹn ngào, để mặc cho bàn tay nhỏ xinh của bé thiên thần kéo mình về phía trước…

Anh nắm tay cô giữa trái tim được tạo ra từ hàng trăm ngọn nến và cánh hồng…

- Anh biết em chưa y êu người khác. Sao em lại nói vậy với anh ? Anh xin lỗi về tất cả. Hãy để một lần nữa… – Anh ngập ngừng – …anh được yêu em.

Cô lao đến ôm chặt anh. Anh hơi sững lại…

- Là tại em. Tất cả là tại em. Em mới là người có lỗi…Tại em quá ngốc. Em cứ nghĩ mình sẽ không thể mang lại hạnh phúc cho anh….

Một cơn gió lướt qua. Tất cả những ngọn nến vụt tắt…

Cô buông anh ra. Một dấu hỏi chấm bự thiệt bự hiện lên trong đầu cô. Tại sao đang lãng mạn sướt mướt như thế…???

Gương mặt anh đang nở một nụ cười thật hiền chợt nhăn nhó:

- Anh xin lỗi. Anh không dự tính phương án này…

Chợt cô quay người, đập mạnh vào vai anh:

- Bắt đền anh đấy. Đưa em đến WinterSun mau lên. Ly cocktail hôm trước em chưa kịp uống đã vỡ tan tành rồi. Còn nữa, lần sau đừng bày đặt mấy trò này. Sến quá!

Một thoáng ngạc nhiên hiện lên trong mắt anh. Nhưng rồi anh lại cười, nụ cười ấm áp của mặt trời mùa đông:

- Ừ. Thiên thần của anh!



Giống như ngày xưa vậy…
Ten Website... Danh gia Rating: 8 out of 10 based on 1234 reviews.
Đánh giá: 8/10 (2 đánh giá)