Trang chủ / Truyện ngắn / Truyện tình yêu / Gặp Lại Người Xưa Chương 1

Gặp Lại Người Xưa Chương 1

Mục lục:
Gặp Lại Người Xưa   Chương 1

– Anh, lại đây xem giúp mắt em thế nào này? Kuga bước xuống giường, mặc vội chiếc áo khoác ngoài, lấy bia trong tủ lạnh ra.
Uống hết lon bia, anh quay lại nhìn Azusa đang mặc kimônô, xốc lại áo, thắt dây lưng, cổ áo hơi dựng lên, hở cổ thoải mái.
Vừa rồi Kuga vuốt ve sờ nắn bộ ngực mềm mại của nàng. Với cơ thể Azusa, anh quen như lòng bàn tay, nhưng khi nàng mặc áo quần vào thì tưởng như giấu kín không cho anh đụng vào, vậy là Kuga muốn cho tay vào chỗ gợi cảm bên trong cổ áo nàng..

Azusa nhìn đôi mắt thèm khát của anh, nói với giọng trách móc:

– Xem giúp mắt cho em đi nào!

Anh lại nhìn Azusa trong gương, chỉ thấy tóc trước trán nàng hơi rối, sắc mặt có phần mệt mỏi, còn chẳng có gì khác thường.

– Không việc gì đâu, em ... - Anh nghĩ có thể hai người vừa “ân ái” xong, nàng hơi mệt sau những lần đạt đến cao trào – Vẫn là vẻ đẹp mê hồn!

– Đừng nói nhảm nữa, xem cẩn thận cho em!

Giọng Azusa trở nên nghiêm chỉnh. Kuga quay ra phía trước, nhìn thẳng vào mặt nàng.

– Mắt bên trái ...

Azusa ngả đầu về phía bên trái, cặp mắt hơi sâu, dù là lòng trắng hay lòng đen ngả nâu đều rất bình thường.

– Đây là lần đầu anh nhìn thẳng vào mắt một người con gái.

– Thế nào?

Kuga không phải là bác sĩ nhãn khoa, tất nhiên không nói được điều gì.

– Không sao cả ...

Azusa đành phải thôi, cài cúc cổ áo, thắt dây lưng.

Người con gái mặc kimônô trong tư thế không thắt đai trông rất đẹp, nhìn các cô trong quá trình mặc cũng thật thích mắt. Nhất là Azusa, một phụ nữ mặc kimônô thành thạo, nhìn nàng thắt dây từng lớp áo cho đến lớp ngoài cùng, tưởng như đang được thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật.

Azusa học cách mặc kimônô của giáo sư Yatsu, nên mặc rất tự nhiên thoải mái. Có lúc Kuga xem đến mê mẩn, những lúc ấy nàng khẽ mắng:

– Anh nhìn gì!

Câu nói như muốn bảo con trai không nên nhìn con gái mặc áo quần, kỳ thực không muốn để con trai thấy mình biến thành hình dáng khác.

Kuga rời tấm gương, về giường, cầm lon bia đang để ở tủ đầu giường, đi vào phòng khách. Anh bình thản nghe tiếng máy lạnh đang quạt gió. Lát sau, Azusa mặc áo quần chỉnh tề đi ra.

– Em để anh phải chờ lâu quá, phải không?

Vừa rồi Azusa điên cuồng trên giường, bây giờ toàn thân nàng khuôn trong bộ kimônô lụa mỏng màu xanh nhạt, gấu váy và cổ tay là những chấm hoa màu tím nhạt.

– Lần đầu tiên thấy em mặc bộ này đấy!

– Đâu có, mùa hè năm ngoái em đã mặc rồi.

Azusa nói rất dứt khoát, nhưng Kuga vẫn không nhớ ra.

– Hôm kỷ niệm Ngày cách mạng Pháp, em đã mặc nó đi nhà hàng với anh rồi thôi.

Nàng nhắc lại, Kuga mới nhớ ra.

– Chuyện của chúng mình, mới đó mà anh đã quên.

– Làm gì có chuyện ấy!

Kuga vẫn nhớ những nơi hai người đã đến, còn nàng mặc gì thì không thể nhớ nổi.

– Về mùa hè, tuổi thọ của kimônô rất ngắn, thật đáng tiếc!

Azusa muốn nói, về mùa hè thời gian mặc kimônô lụa không được bao lâu, chừng vài tháng là cùng.

– Em mặc bộ này đi xem pháo hoa với anh nhé!

– Anh có bằng lòng đi với bà già này không?

Azusa vẫn tự giễu mình như thế, nhưng thực ra nàng mới bốn mươi lăm, có thể do dáng người nhỏ nhắn nên trông trẻ hơn đến năm sáu tuổi. Nàng cũng tự biết mình, nhưng lại cố ý nói mình già, kỳ thực vẫn ý thức được mình chưa già.

Kuga mượn lời nàng:

– Anh có thích đi với ông già này không?

Kuga mới năm mươi hai, nhưng trông anh như một ông già.

– Anh nói không thích xem pháo hoa kia mà?

– Ừ, có thể anh đã nói thế.

– Anh bảo, xem pháo hoa chỉ thêm buồn, nên không thích!

– Bầu trời đêm hè nở rộ những chùm hoa lửa đủ màu sắc, đúng là đẹp không gì bằng, nhưng cái đuôi lửa rực rỡ trong màn đêm, khiến con người suy tư nhiều đến giây phút huy hoàng ngắn ngủi, thậm chí rất buồn.

– Không phải ghét, nhưng ...

– Thế anh thích gì?

– Không thích lắm thôi. Nhưng xem pháo hoa phải nhìn chăm chú, có cảm giác không yên tâm.

– Ấy là anh! Cho nên anh là một người tốt – Azusa cười, rồi cầm cái ly đựng rượu brandy đang để ở mặt bàn, nói – Không uống nữa nhé! Để em cất đi ...

Azusa xắn tay áo đưa hai cái ly vào bếp.

Kuga nhìn phía sau nàng, nghĩ vừa rồi anh bắt nàng uống rượu.

Trong lúc hôn Azusa, anh ngậm rượu mớm vào mồm nàng. Azusa không đề phòng, cuống cuồng, khẽ ho lên mấy tiếng, nhưng vẫn nuốt, rồi sau đó thở ra thật mạnh, kêu người nóng lên.

Không rõ có phải vì thế hay không, tối nay nàng điên cuồng hơn mọi lần.

Kuga vẫn chìm trong suy tư. Azusa nhìn đồng hồ, kêu lên:

– Ôi, đã mười giờ rồi!

Hai người đến với nhau từ lúc sáu giờ chiều, cùng ăn cơm, nằm với nhau, đến mười giờ cũng là lẽ đương nhiên, nhưng Kuga vẫn cho là còn sớm.

Azusa ở quận Setagaya, đi mất nửa tiếng đồng hồ, kề đến nhà phải mười một giờ.

– Để anh gọi xe.

– Khỏi cần, em xuống vẫy xe cũng được.

– Cứ để anh gọi, em ngồi đây một lát nào ...

Hai người hẹn gặp nhau nhiều lần, Azusa rất hiểu thiện chí của Kuga, nàng từ chối, không muốn ngồi thêm nữa.

Tất nhiên đó là tính khách khí của nàng, nhưng lại tỏ ra luôn luôn nhân nhượng bất cứ việc gì.

Kuga gọi điện thoại, bảo xe chừng mười phút nữa sẽ tới, rồi anh vào nhà trong lấy vé thuê xe, quay ra đã thấy Azusa cầm ví đứng chờ sẵn ở cửa.

– Em ngồi xuống đã ...

– Xe đến ngay đấy!

– Còn những năm phút nữa.

Azusa tỏ ra sốt ruột, chỉ cần mặc kimônô vào lập tức trông nàng có vẻ lạnh lùng xa xôi.

Có thể, bởi áo kimônô làm cho người phụ nữ trở nên đoan trang, nghiêm chỉnh hay bởi biểu hiện của tâm lý sắp chia tay.

Vẻ đắm đuối cuồng si trên giường mới rồi của nàng, bỗng chốc biến thành nghiêm trang, khiến người đàn ông thật khó mà hiểu nổi.

Tại sao biến đổi đến khó lường như thế?

Kuga cảm thấy thật khó hiểu.

Anh nghĩ đến nhà Azusa. Anh biết láng máng nàng ở gần Fukazawa, quận Setagaya, hai bên đường là những hàng anh đào xanh tốt, chung quanh rất yên tĩnh, về đêm, ngay cả tiếng ô tô cũng không nghe thấy.

Cho đến nay, anh vẫn không hỏi gì về gia đình Azusa, dĩ nhiên nàng cũng không chủ động nói ra. Tuy vậy, anh biết chồng nàng là một luật sư, có hai con, một trai, một gái.

Điều này anh biết được trong quá trình tiếp xúc với nàng chứ không cố tình tìm hiểu.

Cả hai người không hỏi gì về nhau về gia đình tưởng như là sự trùng hợp, tuy vậy không khỏi có những lúc tưởng tượng về nhau.

Azusa kề đến nhà có thể chồng nàng đang xem truyền hình hoặc đang hội họp ở đâu đó. Còn nàng sẽ nói dối đi đâu về? Chồng nàng sẽ phản ứng ra sao?

Anh ta sẽ nhìn vợ mặc kimônô tề chỉnh bằng ánh mắt thế nào? Anh có cảm nhận được gì không?

Điều kỳ lạ là, mỗi lần Kuga hình dung như thế, thì cảm giác sợ hãi và lòng phấn chấn lại đồng thời dâng lên xâm chiếm lòng anh.

Anh vừa cầu khẩn cho sự việc không bị bại lộ nhưng đồng thời cũng chuẩn bị tư tưởng quyết tâm đến cùng nếu sự việc bị lộ, hai tâm trạng giao hòa, nở hoa.

– Anh đang nghĩ gì thế?

Azusa phát hiện Kuga đang lặng lẽ tưởng tượng điều gì đó.

– Chỉ thấy em rất đẹp!

– Anh không nói em cũng biết.

– Đúng thế đấy!

Không hiểu vì sao, khi Azusa mặc xong kimônô chuẩn bị ra về, Kuga lại cháy lên tình yêu mãnh liệt đối với nàng. Có thể đó là sự lưu luyến không muốn rời người con gái sắp về bên một người đàn ông xa lạ mà mình chưa hề biết mặt chăng?

– Hay là em ở lại đây ...
Đánh giá: 2.33/10 (3 đánh giá)
Mục lục: