Đi qua nỗi nhớ

Mục lục:

- Ai cho phép em nghĩ xấu về anh như thế. Trong lúc anh nhớ em, tìm kiếm em và muốn điên lên vì tuyệt vọng thì em lại tưởng tượng như vậy.

Cô hỏi anh giọng thắc thỏm:

- Anh có thấy em thay đổi nhiều không?

Nguyễn vuốt tóc cô:

- Thay đổi gì em? Bộ em không còn yêu anh nhiều như trước nữa hả?

Dậm chân, cô ửng hồng mặt:

- Không phải ý em muốn hỏi vậy. Em muốn hỏi là anh thấy em có xấu đi không?

Nồng nàn nhìn cô,Nguyễn cười:

- Anh thấy em đẹp hơn trước nữa thì có. Chỉ có sự hồn nhiên ngây thơ là không đổi chút nào. Em vẫn là Ngân ThủY của anh. Một Ngân Thủy mà không có cô gái nào có thể thay thế được trong trái tim của anh. Nếu anh xin phép ba cầu hôn với em thì em sẽ đồng ý làm vợ anh chứ?

- Làm vợ?

Ngân Thủy xấu hổ nhìn Nguyễn. Vùng khỏi vòng tay ấm nồng của anh, Ngân Thủy bỏ chạy.

Giọng Nguyễn đầy yêu thương:

- Ngân Thủy...

Dù ngôi biệt thự có đẹp đến bao nhiêu đi nữa và cũng không có ý định bán đi bao giờ, nhưng khi có một người nào đó đặt ra một giá mua thật cao thì người ta buộc phải xem lại lời đề nghị ấy.

Người đưa ra một giá thật cao đó chính là Nguyễn."
Đánh giá: 4/10 (37 đánh giá)
Mục lục: