Trang chủ / Truyện ngắn / Truyện tình yêu / Đêm, nỗi nhớ và mưa

Đêm, nỗi nhớ và mưa

Đêm, nỗi nhớ và mưa

Đêm nay. Trời lại mưa anh ạ. Và lại một đêm nữa em không ngủ được, chẳmg hiểu vì lí do gì. Có lẽ vì những tiếng mưa, hoặc có thể vì một nỗi nhớ nào đó đang cuồn cuộn trong lòng em lúc này.

Em nằm đây, tưởng tượng về một điều gì đó thật mơ hồ và ảo vọng. Tưởng tượng về một khuôn mặt của anh đang hiện lên trong màn mưa với đôi mắt thật hiền và nụ cười thật ấm..

website chia sẻ truyện hay với nhiều thể loại truyện ngắn tình yêu, truyện ma. được cập nhật mới liên tục từng ngày

Thấy có tiếng thì thầm của ai đó hoà lẫn vào trong những tiếng mưa nghe thật nồng nàn và da diết lắm… Lẽ nào em đang bị hoang tưởng? Rất có thể lắm phải không anh?

Biết làm gì bây giờ, trời đã khuya quá rồi. Chẳng thể cầm chiếc điện thoại lên mà gửi cho anh một dòng tin nhắn quen thuộc: “Em nhớ anh nhiều lắm!” để vơi đi cái cảm xúc trong em lúc này. Thôi thì đành thở dài và mở bài “Mưa” với mức volume nhỏ nhất mặc dù lúc này em đang muốn nó phải át đi tiếng mưa ngoài kia.

“… Mưa vẫn thế khi mãi bên nhau
Mưa vẫn hát trên tóc em dịu dàng
Mưa khóc lạnh lùng
Khi buồn và nhớ thương anh rất nhiều
Mưa có biết đợi chờ nhớ mong
Mưa có thấy vòng tay đón em mỗi lần
Mưa có trên làn môi em run có nhau trong chiều mưa

Mình tay trong tay.”

Mưa thường gợi cho con người ta những nỗi nhớ… Nhưng hện tại em lại thấy hoang mang và chẳng hiểu là mình đang nhớ về điều gì nữa.

Anh ư? Em còn chưa một lần đối diện, chưa một lần được tận mắt nhìn thấy hình dáng, khuôn mặt anh thế nào ngoài tấm hình nhỏ xíu mờ nhạt anh gửi cho em.

Kỷ niệm ư? Lại càng không thể ngoài những lần ta trò chuyện qua những dòng tin nhắn và những lần tê tái tim đau vì những cuộc giận hờn ghen tuông vô cớ. Vậy mà thấy lòng mình cứ nhớ, nhớ đến quay quắt. Thật điên rồ.

Chợt thấy ghen tỵ với đôi tình nhân trong bài hát kia quá. Họ thật hạnh phúc khi được ngồi bên nhau, được đón nhau trong vòng tay và được cảm nhận làn môi run run trong chiều mưa ấy.

Chợt thấy thèm được gặp anh quá. Thèm được nhìn ngắm khuôn mặt anh, được đặt đôi bàn tay bé nhỏ của mình trong bàn tay anh. Đựơc anh chở đi lòng vòng quanh thành phố để đón từng làn gió hiếm hoi của mỗi buổi chiều mùa Hè nóng nực. Thèm được ôm anh thật chặt để thấy mình được chở che và bao bọc. Thèm được nghe thấy anh nói, được nhìn thấy anh cười và cảm nhận thấy hơi ấm tình yêu toả ra từ anh một cách rõ ràng nhất. Và cũng thèm được nhìn thấy nỗi đau và sự mệt mỏi trên khuôn mặt anh mỗi khi anh trở bệnh.

Biết rằng nơi ấy anh đang đau, đau lắm ở một con tim và xác thân mỏi mệt. Chẳng thể làm được gì cho anh lúc này ngoài việc em tự hành hạ bản thân mình bằng cách thức suốt đêm cùng với những lời cầu nguyện. Giá như có một điều ước. Hoặc giá như có một sự trao đổi. Em sẽ nguyện đánh đổi cả hạnh phúc của mình để được thấy anh sống khoẻ mạnh, hạnh phúc và tiếp tục thực hiện những ước mơ còn dang dở của mình. Nghe có vẻ hơi tiểu thuyết đấy, nhưng thực lòng em muốn vậy. Anh có tin không?

Mưa cứ từng cơn xối xả. Những giọt nước tranh nhau rơi tí tách bên hiên nhà, bên cửa sổ, và bên em. Qua một ô cửa kính, em có thể cảm nhận rõ một màu trắng của màn mưa phủ kín hết không gian. Vô tình. Lạnh. Buồn. Và man mác…

Những ngày tháng em đã trải qua là những ngày em luôn chìm ngập trong những màn mưa vô tận. Và bây giờ em có cảm nhận những ngày sắp tới cũng sẽ là những ngàn ngày mưa tiếp nối. Nhưng không sao đâu anh, em vốn đã quen với những điều như thế. Vì vậy đừng bận tâm cho em.

Người ta vẫn thường nói: “Không có tình yêu vĩnh cửu, chỉ có phút giây trong tình yêu là vĩnh cửu.”

Em đã đọc được một dòng entry của một người bạn mà em mới quen: “Đừng buồn em nhé! Nếu một mai anh đi xa. Chỉ mong một điều niềm vui và những ký ức về anh còn lại trong em là đẹp đẽ. Em tưởng tượng cho mình những giây phút nhẹ nhàng thư thái nhé. Để khi em buồn, em có thể lật giở lại những dòng kỷ niệm, để em đủ sức đứng lên và bước tiếp không anh.”

Và em cũng sẽ như vậy. Nhất định sẽ giữ những kỉ niệm đẹp đẽ về anh và coi đó như là một động lực để em vững vàng bước tiếp khi không có anh.

Vì vậy anh đi đi… Hạnh phúc của anh không phải là ở bên cạnh em mà là ở bên người đó hoặc bất kì ai khác, anh à!

Mưa sẽ tạnh thôi. Ngày mai, ánh nắng sẽ lại xuyên qua kẽ lá, bầu trời sẽ lại trong xanh… và em cũng sẽ cố sống tốt, sống vui vẻ. Em sẽ thôi nhớ về anh, em sẽ đứng dậy như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Anh ở phương ấy cứ hạnh phúc và bình yên nhé! Hãy ở bên cạnh một người thật sự tốt hơn em…
Ten Website... Danh gia Rating: 8 out of 10 based on 1234 reviews.
Đánh giá: 0/10 (0 đánh giá)