Trang chủ / Truyện ngắn / Truyện Ngắn / Dấu Ấn Vô Tình Chương 1

Dấu Ấn Vô Tình Chương 1

Mục lục:
Dấu Ấn Vô Tình   Chương 1

Cô dâu thật đẹp trong,bộ áo cưới trắng muốt bước lên xe hoa, cùng đoàn người đi đưa nối gót theo sau. Nào tiếng cười, tiếng chúc tụng rộn rã cá một khoảng không gian ...

Cái ngày ấy giờ đã đi qua gần mười năm.

Thời gỉan trôi thật nhanh ...
.

Nga luống cuống đặt ly nước lên bàn rồi quay nhanh vào quầy.

– Cô chủ quán !

Nga dừng lại khi nghe tiếng gọi của người khách mới vào.

– Anh uống gì ?

Người đàn ông không trả lời mà đưa mắt nhìn lướt qua người nàng, ánh mắt của gã khiến cho Nga thấy gai cả người. Nàng cắn môi rồi cố lấy giọng bình thản hỏi lại :

– Anh uống gì ?

– Cô là chủ quán à ?

– Dạ phải.

– Không có ai phụ sao ?

– Dạ không. Quán nhỏ nên không mướn người lạm phụ. Anh uống gì ?

– Một sô đa hột gà.

Nga quay lưng bước vào trong rồi loay hoay pha chế. Đến khi Nga bưng ly nước đặt lên bàn thì bơã bật cười lên tiếng :

– Mới ra bán à ?

Nga lúng túng chưa hiểu ý gã muốn gì, thì gã đã khuấy nhẹ ly nước rồi nói :

– Lần sau, nếu có ai kêu so đa thì nhớ đừng pha sẵn thế này.

Nga đỏ mặt vì biết là mình đã làm sai cách.

Gã nói :

– Cô đập riêng một cái ly đá, lòng đỏ hột gà cũng để riêng một ly, để cho khách họ tự đánh lấy và chế sô đa cho vừa ý họ.

– Dạ.

Ngồi nói chuyện một chút được không ?

Nga quay nhìn vào quầy thoáng chút e ngại, rồi ghé ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

– Cô tên gì ?

– Tôi tên Nga.

– Tôi là Hiệp. Cô chưa bán quán bao giờ à ?

Nga gật đầu :

– Lần đầu tiên tôi ra buôn bán.

– Thảo nào trông cô lớ ngớ quá. Thời buổi này mà còn có người như cô.

Nga đỏ mặt trước câu nói không rõ chê hay khen của gã.

– Cô là người địa phương à ?

– Dạ phải.

– Còn tôi thì ở thành phố về. Tôi về đây nghỉ ngơi với mấy người bạn. Bọn họ cứ đòi về đây vì họ nghe nói ở cái tỉnh sát biên giới này, con gái rất đẹp ?

– Quả thật là thế ! Vừa đẹp lại vừa hiền lành, cô là một minh chứng.

Nga đỏ mặt, cúi đầu trước đôi mắt như hút hồn người của gã. Đôi mắt của gã thật đẹp, thật quyến rũ và cũng thật sinh động. Nó còn như biết vuốt ve, biết nói thay cho chủ nhân của nó !

Gã nhìn như muốn nuốt lấy Nga, khiến cho Nga thấy da mặt mình nóng bừng lên. Cô chỉ muốn đứng bật dậy chạy vào trong.

– Ra quán mà nhút nhát như cô thì cạnh tranh sao được.

– Tôi chỉ mong bán đủ sống qua ngày thôi.

Gã bật cười :

– Kinh doanh mà không muốn làm giàu, lạ vậy ? Lúc trước cô làm gì ?

– Tôi dạy học.

– À, là cô giáo ! Sao lại bỏ nghề ?

– Vì nhiều lý do nên phải nghỉ dạy.

– Mặt bằng này, cô mướn hay là nhà của cô ?

– Tôi mướn.

– Nếu như tôi có mặt bằng cho cô mướn, cô nghĩ sao và tiền thuê lại rất rẻ ?

Nga chớp mắt nhìn gã. Dường như gã không nói đùa, tuy nhiên ánh mắt của gã một lần nữa lại khiến cho Nga đỏ mặt quay đi.

– Tại sao anh lại đề nghị với tôi điều đó ?

Gã bật người ra sau ghế, cười rất thú vị :

– Cơ hội đến với cô mà cô không chịu nắm bắt còn hỏi ngược lại. Nếu như người khác, ắt hẳn họ sẽ không có thái độ như cô.

Nga nghiêm nét mặt, đáp :

– Tôi có nguyên tắc của tôi. Nếu như dễ dàng, vội vã thì ắt phải có sự trả giá.

– Cô cẩn thận và đa nghi quá. Tôi có mặt bằng bỏ trống không sinh lợi gì, nên muốn cho cô mướn. Nếu như không rẻ, không tạo điều kiện thuận lợi cho cô thì sao có thể thu hút cô đến đầu tư. Và tôi cũug có nguyêu tắc của mình, tôi không muốn người thuê lợi dụng mặt bằng của tôi để làm những chuyện xấu.

Có một người kinh doanh đứng đắn thì yên tâm hơn khi ký kết hợp đồng. Nếu được thì cô cứ đến địa chỉ này xem qua rồi cho tôi biết.

Nga cầm tấm danh thiếp của gã phân vân. Không hiểu đây có phải là cơ hội tốt cho cô hay không ? Thôi thì cứ đến xem qua. Vả lại, chỗ mà cô đang bán tiền thuê quá cao mà lượng khách rất ít.

Qua hôm sau, Nga ngập ngừng đứng trước căn nhà có khoảng sân rất rộng và lý tưởng cho việc mở một quán bán nước giải khát. Căn nhà lại nằm gần khu trung tâm dễ thu hút khách, thật không còn mong muốn gì hơn.

Nga mạnh dạn đi vào trong và dáo dác nhìn quanh, lên tiếng hỏi :

– Có ai ở nhà không ?

– Chào cô !

Nga giật mình quay lại và nhận ra Hiệp đứng ở sau lưng mình một khoảng không xa.

Hiệp liền nói :

– Tôi đang tỉa lá cho chậu kiểng đằng kia. Cô vào nhà ngồi chơi.

Nga theo sau chân Hiệp rụt rè ngồi vào chiếc ghế mây được đặt ở một góc gần cửa sổ. Căn phòng khách được trang trí rất tao nhã tinh tế, nó tạo cho Nga một cảm giác dễ chịu thoải mái. Nga đỡ ly nước do Hiệp mời rồi hỏi :

– Đây là nhà của anh ?

– Vâng !

– Dường như anh sống một mình ?

– Vâng. Ngôi nhà này của ông chú đi nước ngoài để lại cho tôi. Hiếm khi tôi về đây ở, vì bận công việc dưới thành phố. Chỉ thỉnh thoảng rảnh rỗi mới kéo bạn bè về, coi như tìm một chút không khí thảnh thơi giải trí cho mình.

– Cô thấy đó, nhà cửa sân vườn chẳng ai chăm sóc. Tôi muốn cho cô thuê vừa có thu nhập, lại vừa có người trông coi giúp tôi. Tôi chỉ lấy tiền mặt bằng ít thôi, còn cô thì chăm sóc nhà cửa, cây kiểng giùm tôi, cả hai bên đều có lợi.

Hôm nọ, tôi phải thay mất hai cánh cửa sổ. Không rõ có phải bị bọn trẻ con chơi đùa chọi bể hay có kẻ trộm nào định viếng thăm ?

– Nếu như vậy thì tôi đồng ý ký hợp đồng với anh, với điều kiện khi nào anh muốn lấy lại đất thì phải báo cho tôi biết trước ba tháng, để tôi thu xếp tìm chỗ khác thuê.

– Ồ ! Điều đó thì cô không phải lo. Tôi ký dài hạn với cô, đến khi nào cô không thích thì thôi, chứ tôi không bẻ gãy hợp đồng nửa chừng đâu.

Nga cười :

– Vẫn biết thế, nhưng giấy trắng mực đen cho lõ ràng, không phải phiền toái về sau.

– Cũng được, tùy cô. Vậy cô cứ viết rồi tôi ký, coi như chúng ta thỏa thuận xong.

Nga gật đầu khấp khởi mừng. Đây quả là cơ hội tốt cho cô. Với một mặt bằng thuận lợi như vậy, cô còn trông đợi gì hơn nữa. Cô chào Hiệp rồi ra về.

– Mẹ về ! Mẹ về !

Nga đưa tay ra đón thằng bé vào lòng. Nó bập bẹ ôm lấy nàng vòi quà.

Khuôn mặt bầu bĩnh của nó trông thật đáng yêu làm cho Nga quên đi hết tất cả mệt nhọc trong ngày.

Bà Liên bước ra hỏi con :

– Con mới về đó à ?

– Dạ.

– Ở nhà, thằng Ti em nó phá quá, má chưa tắm cho nó được.

– Dạ, để lát con tắm cho cháu, má à.

– Hôm nay buôn bán ra sao ?

– Dạ, hôm nay con có bán gì được đâu.

– Sao vậy? - Bà Liên buồn rầu hỏi - Ế lắm hả con ?

– Dạ không phải. Hôm nay con nghỉ bán. Có người họ cho mướn đất nên con đi coi. Má à ! Chỗ này tốt lắm, gần khu trung tâm, có trường học, có cơ quan, người qua lại rất đông, con thấy có thể làm ăn được.

Bà Liên ưu tư :

– Nhưng con mới ra bán có ít hôm, vốn liếng đâu mà dời chỗ. Mỗi lần dời đi là mỗi lần tốn kém, còn phải trang hoàng dọn dẹp lại.

Nga thở dài lo nghĩ :

– Chuyện đó con cũng tính rồi. Để tối anh ấy về, con sẽ bàn với anh ấy. Thôi, con đi lo cơm nước đây.

– Má nấu hết rồi, có tắm rửa gì thì tắm cho khỏe, chút chồng con về thì dọn cơm ăn.

– Dạ.

Đêm xuống, Nga trăn trở một hồi rồi ngồi lên gọi Đoàn.

– Anh à !

Đoàn mệt nhọc, trở mình đáp :

– Gì vậy em ?

– Em có chuyện tính với anh.

– Chuyện gì ?

Nói rồi, Đoàn ngồi dậy châm điếu thuốc rít một hơi và chờ đợi.

– Em mới đi xem mặt bằng lúc sáng, chỗ này rất rộng và thuận lợi, giá cả lại rẻ hơn chỗ em đang bán, em tính dời qua đó.

Doàn nhiu mày :

– Ở đâu mà có giá rẻ tốt hơn nữa ?

– Ngay khu trung tâm, khu đất có căn nhà sát bên tiệm thuốc tây.

– Anh biết rồi. Làm sao em quen với họ mà họ cho thuê ?

– Tình cờ thôi. Người ta đến quán uống nước rồi đề nghị trước.

Gương mặt của Đoàn thoáng sa sầm. Anh nhăn trán, giọng anh có phần không vui :

– Là ai vậy ? Sao họ tốt vậy ?

Nga hiểu ý chồng, cô cau mày, nhưng cũng cố lấy giọng hòa nhã để trả lời anh :

– Em có biết là ai đâu, thấy có điều kiện tốt thì mình sang. Chẳng qua nhà người, ta bỏ hoang không ai chăm sóc, muốn cho chúng ta mướn để có người dòm ngó giùm.

Đoàn nhếch môi :

– Không quen biết mà tốt bụng ngang xương vậy ?

Nga nhịn không được, cô gắt lên :

– Anh lạ chưa ! Đang bàn chuyện làm ăn mà anh cứ dám ngang hông hoài.

Chủ yếu có lợi cho mình, còn ai ra sao thì ra mình có thiệt gì chứ.

Đoàn bị Nga nạt ngang có phần hậm hực, nhưng đành thôi :

– Em nói vậy thì em tính sao thì tính.

– Hừ ? Nói như anh cũng bằng không. Nếu tính được thì em đã không bàn với anh. Làm chuyện gì cũng đồng vợ đồng chồng. Sang bên này, mặt bằng lớn thì phải đầu tư vốn, anh cũng biết vậy mà.

– Tiền đâu có mà làm.

Nga tức nghẹn khi nghe câu nói buông xuôi của chồng :

– Không có thì đi vay, đi mượn, chẳng lẽ cứ lụi đụi làm ăn cò co mãi sao ?

Anh không muốn bỏ cái kiếp chạy xe mướn cho người ta à ?

– Thôi được rồi, để mai tính, ngủ đi.

Bà Liên thấy con gái không ngủ mà còn ngồi soạn quần áo cho con, thì lên tiếng :

Đánh giá: 0/10 (0 đánh giá)
Mục lục: