Trang chủ / Truyện ngắn / Truyện tình yêu / Cô gái đợi trong mưa

Cô gái đợi trong mưa

Cô gái đợi trong mưa

Mưa đổ xuống rào rào. Muôn triệu giọt mưa rơi mãi không ngừng nghỉ. Từ nhiều ngày nay nước chảy thành dòng trên phố, làm những vũng nước cứ lớn mãi lên, nhấn chìm mặt đường trải nhựa. Những con suối biến thành sông, ao thành hồ, hồ thành biển. Mưa như suối tóc suôn mềm, dài vô tận nhưng xám xịt, bám vào da trời một cách nặng nề. Mưa gột sạch những vết bẩn trên tường nhà, rửa trôi những chiếc lá héo trên bãi cỏ, xua tan hơi nóng trong không khí..

website chia sẻ truyện hay với nhiều thể loại truyện ngắn tình yêu, truyện ma. được cập nhật mới liên tục từng ngày

Bầu trời đang than khóc cho những con người lạnh lùng đi qua những thứ mà giá trị không thể đo đếm bằng tiền, không thể mua được bằng tiền.
Anh đưa đôi mắt rầu rĩ nhìn những cây hoa mềm yếu, cánh hoa tả tơi nằm rạp bên con đường ngày nào anh cũng đi qua. Bất kể mưa, nắng, tuyết rơi, anh luôn ở đây, chậm rãi bước qua các bông hoa, nói chuyện cùng làn gió. Khi trời mưa, anh mỉm cười thật buồn.

Đôi khi anh cúi mình, chạm vào những bông hoa nằm yên nghỉ trên luống đất, chết chìm trong chính nguồn sống của mình. Trong khoảnh khắc đó anh thấy mình cô độc. Nếu có ai đó vội vã lướt qua mà không để ý đến anh, hoặc huých phải anh rồi làu bàu vài tiếng chửi thề, anh càng cảm thấy cô đơn và già cỗi hơn tuổi thực của anh rất nhiều.

Anh thấy mình như một ông già hoàn toàn vô dụng với cuộc đời. Vậy mà anh mới chỉ vừa hai mươi tuổi, có khi còn trẻ hơn một chút. Chính anh cũng không biết chắc. Một lúc nào đó anh đã ngừng tính tuổi của mình. Đến ngày sinh nhật mình, anh cũng quên nốt.

Anh giương chiếc ô trên một bông hoa nhỏ vẫn kiên cường đứng thẳng giữa những anh chị em của nó đang nằm la liệt. Những giọt nước long lanh như ngọc lăn từ những cánh hoa xuống mặt đất ướt đẫm không một tiếng động, một lúc nào đó sẽ hòa mình vào biển.

Anh nhẹ nhàng vuốt ve bông hoa bằng những đầu ngón tay. Anh bẻ gãy nó. Đơn giản. Không do dự. Không hối hận. Anh thông cảm với cây hoa bé nhỏ. Phải nhìn anh chị em mình lìa đời, dĩ nhiên là một việc không dễ chịu chút nào. Bông hoa này đã phải chịu đựng rất nhiều.

Anh giải thoát cho nó. Với anh, cái cảm giác có một gia đình, chỉ có trong tưởng tượng. Những con người nối tiếp nhau đi qua, một vài nụ cười hiếm hoi. Nhưng anh vẫn một mình. Anh không hiểu nổi thế nào là cuộc sống chung với một con người.

Có đôi khi anh tìm đến với họ, cố gắng làm thân với họ. Nhưng họ không thể quy giá trị của anh ra tiền, thứ mà họ coi trọng. Kể từ đó anh không chỉ cảm thấy cô đơn. Anh thực sự cô đơn. Hoàn toàn đơn độc.

Anh bước dọc con đường. Ánh mắt buồn lướt qua những bông hoa gãy gục. Ánh mắt khao khát hướng về con người. Không một ánh mắt nào cho anh. Đây đó có một vài bông hoa nhỏ ra sức chống chọi lại dòng chảy tàn nhẫn định hủy hoại nó. Có những bông bỏ cuộc một cách nhanh chóng. Anh giúp những bông còn lại. Trông chúng như đang cần sự chở che. Anh nghe tiếng chúng khóc than. Anh che chở cho chúng.

Còn vài bước là đến băng ghế nơi anh vẫn thường nghỉ chân. Tấm gỗ sơn ướt đẫm vì nước mưa, bốc lên mùi sơn mới. Họ đã mang chiếc cũ đi, thay vào một chiếc khác. Cái mới thay cho cái cũ. Cuộc đời là thế.

Khi anh nhìn xuyên qua kẽ hở giữa những thân cây, anh thấy mái tóc ướt của cô. Cô lại đến. Như mọi ngày. Dù mưa, nắng hay tuyết rơi. Cô luôn ở đây. Anh ngồi xuống bên cô và thở dài. Phải mất một lúc anh mới quen được với chiếc ghế mới.

Chiếc cũ vẫn tốt hơn, không bóng lộn lên như chiếc này nhưng rất hợp với quang cảnh công viên, nơi có những góc già nua, cũ kỹ. Có những thứ họ vẫn để nguyên như bao giờ vẫn thế. Giống như cô.

“Ngồi trên cái ghế này thật kỳ nhỉ.”, cô nói khe khẽ, mắt nhìn vào màn mưa giăng giăng.

“Ừm”

“Em thích cái cũ hơn.”

“Ừm”

“Anh cũng thế chứ?”

Anh khẽ gật đầu. Họ chưa từng nói chuyện với nhau. Đây là lần đầu tiên. Luôn luôn có một lần đầu tiên, trong rất nhiều chuyện. Vì vậy nó phải là cái gì rất đặc biệt. Nhưng những lời của cô thì khác. Chúng thật kỳ diệu. Gần như một phép màu. Anh mỉm cười.

“Em quan sát anh từ lâu rồi.”, cô nói và nhìn anh. Cô cười. Nhưng đôi mắt xám của cô vô hồn, mờ đục. Anh từ từ quay mặt về phía cô, bóng anh không phản chiếu trong đôi mắt ấy.
“Tôi vẫn hay đến đây.”, anh trả lời.

“Em biết. Gần như ngày nào cũng đến. Đúng không?”

“Chắc thế.”

“Anh không thích nói chuyện phải không?”, cô nói làm anh hơi đỏ mặt. Cô đưa tay vén một lọn tóc ướt xõa xuống mặt.

“Tôi không có ai để nói chuyện cả. Đôi khi tôi nghĩ mình đã quên khả năng nói rồi.”

“Nhưng người ta không thể quên mất khả năng nói được.”

“Thế mà có đấy.”

“Thế thì tiếc lắm.”, cô vừa nói vừa mỉm cười. “Anh có một giọng nói thật hay.”

“Ừm”

“Trông anh cô đơn lắm. Không có ai đi dạo với anh à?”, cô hỏi.

“Cô cũng thế mà.”

“Đó lại là một câu chuyện dài.”

“Tôi có thời gian.”

“Nhưng chắc chắn đang có ai đó đợi anh ở nhà đúng không?”

Anh nhìn cô buồn bã. “Chẳng ai đợi tôi cả. Tôi cô độc.”

“Em xin lỗi.”

Một lúc sau cô lại nói. “Em cũng chẳng có ai cả.”

“Thế thì chúng ta có điểm chung rồi.”, anh nói, cô cười.

“Người ta nên chia sẻ những điều tốt đẹp. Anh không nghĩ thế à?”

“Ừm, có chứ. Tôi hỏi cô cái này được không?”

“Dĩ nhiên là được. Em cũng sẽ hỏi nữa.” Cô ngửa mặt lên hứng những giọt mưa.

“Tại sao cô luôn ngồi ở đây vậy?”

“Tại sao không nhỉ? Anh cũng thế mà.” Cô hỏi ngược lại.

“Nhưng chuyện gì cũng phải có lý do.”

“Có thể. Em cũng chẳng biết nữa. Em đợi có ai đó đến đón em đi.”

“Ai cơ?”

“Em không biết.”

“Tôi phải đi đây.”, anh vừa nói vừa liếc nhìn đồng hồ. Đã muộn. Trời đã quang mây hơn một chút. Vầng mặt trời đang lặn kéo theo một dải đỏ rực chăng ngang bầu trời. Anh đứng dậy và đi, để cô ngồi lại. Cô nhìn theo anh và tự hỏi liệu ngày mai có còn được gặp anh. Anh không nói nhiều nhưng cô không còn cảm thấy quá cô đơn nữa. Có đôi lúc cô thấy cô đơn cùng cực. Có lẽ anh cũng thế.

Cô lại ngồi trên băng ghế. Ba ngày sau. Trong mưa. Một mình. Anh không đến. Vậy mà cô đã hy vọng thật nhiều. Mưa nhỏ giọt từ mái tóc ướt đẫm, luồn vào trong quần áo. Nhưng cô không đứng dậy. Cô vẫn ngồi. Biết đâu anh sẽ đến.

Trời dần về chiều. Cô vẫn một mình. Anh không đến. Trời tối dần, hy vọng cũng dần rời bỏ cô. Cô nhắm mắt, đưa tay lên lau mặt. Không biết có phải cô khóc không. Mưa cuốn trôi đi tất cả. Bỗng nhiên mưa ngừng rơi. Khi cô ngước mắt lên, anh đang đứng đó, tay cầm ô che cho cô. Lần đầu tiên.

“Em đã đợi suốt từng ấy thời gian sao?”, anh hỏi.

Cô gật đầu.

“Đã có ai đến đón em chưa?”

Cô lắc đầu.

“Vậy anh đón em được không?”

Cô cười rạng rỡ.
Ten Website... Danh gia Rating: 8 out of 10 based on 1234 reviews.
Đánh giá: 8.78/10 (9 đánh giá)