Trang chủ / Truyện ngắn / Truyện học trò / Chuyến xe định mệnh

Chuyến xe định mệnh

Chuyến xe định mệnh

Tác giả: Trương Lê Duyên Thắm (Bến Tre)

Anh và nó biết nhau trên một chuyến xe về quê.

Nó là một con bé tính khí thất thường như thời tiết nhưng ở nó có một ánh mắt thật hồn nhiên, tinh nghịch của lứa tuổi học trò với một khuôn mặt ưa nhìn..

Kho truyện hay với nhiều truyện ngắn cảm động, truyện ma kinh dị cũng như các truyện cười hài hước được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn uy tín trên mạng

Anh - một sinh viên đại học năm ba với vẻ ngoài phong độ, điển trai, và một nụ cười như “hớp hồn” người khác ngay từ lần gặp đầu tiên. Trái ngược với nó, anh là một người rất đằm tính.

Đây là lần đầu tiên nó đi xa nhà mà không có sự quản thúc của bố mẹ, chẳng qua là sau kì thi cuối kì, nó đã nài nỉ bố mẹ đến gãy cả lưỡi cùng với bản thành tích học tập tốt nên bố mẹ mới đồng ý cho nó cùng với nhỏ Lan và nhỏ Hạnh đi chơi xa một chuyến. Chơi cả ngày mệt mỏi, cả ba đứa hì hục lắm mới đón được xe ra bến xe về nhà, lại còn phải lội bộ cả một quãng đường từ trạm xe buýt đến nơi đón xe về. Phần vì đây là tuyến xe cuối cùng trong ngày và phần vì hôm đó là thứ bảy nên xe rất đông khách. Hớt ha hớt hảy chạy một mạch đến nhà xe, leo vội lên xe vừa may còn trống đúng ba ghế. Nhỏ Lan và Hạnh nhanh chân hơn nó nên chiễm chệ chiếm ngay hai ghế ngồi cạnh nhau, còn nó lủi thủi vác ba lô xuống gần chót ngồi với một người mà theo suy nghĩ ban đầu của nó là có khuôn mặt lạnh như băng; vừa đi nó vừa lẩm bẩm “hai con bạn xấu xa”. Xuống đến ghế cuối, mặc dù không ưa lắm nhưng nó vẫn lịch sự nhoẻn miệng cười và dịu giọng hỏi: “Ở đây đã có ai ngồi chưa ạ?” Khuôn mặt lạnh lùng đó quay lại đáp: “Vẫn chưa”. Thế là nó nhanh tay chiếm lấy vị trí đấy như sợ ai đó sẽ cướp mất một món đồ của nó. Trên suốt đoạn đường về, nó cứ huyên thuyên “Chao ôi, đẹp quá!”, “ước gì mình có chiếc máy ảnh để chụp lại”……mà không hề biết rằng “tảng băng” bên cạnh đang cười thầm vì sự ngây ngô của nó. Suốt cả một đoạn đường đi gần ba tiếng đồng hồ, “tảng băng” bên cạnh không hề quay sang nhìn nó hay cười với nó một cái cho đậm “tình người” (theo suy nghĩ của nó) và cũng chẳng buồn bắt chuyện với nó dù chỉ một câu. Nó cũng chẳng thèm để ý tảng băng đó làm gì, còn biết bao cảnh đẹp nó tha hồ mà ngắm mà nghía. Cuối cùng cũng đã về đến nhà, chưa kịp để xe dừng lại nó đã ba chân bốn cẳng chạy ào đến chỗ hai nhỏ bạn và ba đứa lại tiếp tục hớt ha hớt hải chạy như tên bay về nhà. Chao ôi, nhớ ba mẹ quá hà!!! Tính hậu đậu của nó vẫn chưa được trị khỏi, nó đã làm rơi trên xe chiếc điện thoại vì lúc nãy hấp tấp chạy quá nhanh nên nó chẳng hay biết gì cả. Anh với gọi theo nhưng nó đã mất bóng sau đám người vừa bước xuống xe. Không còn cách nào để liên lạc được với cô bé đó, anh đành mở danh bạ điện thoại của nó ra xem để có thể liên lạc được với ai là người thân hay bạn của cô bé để trả lại chiếc điện thoại này dù anh biết hành động này đã xúc phạm quyền riêng tư của người khác. May thay anh nhớ được tên nhỏ bạn đi cùng với cô bé đó, anh vội tìm trong danh bạ và gọi cho nhỏ.

Sáng hôm sau anh và nó có “một cuộc hẹn bất đắc dĩ”, anh đến gặp nó, trao lại cho nó chiếc điện thoại, chuyện vãng vài câu và từ hôm đó trong danh bạ điện thoại của anh có thêm một số điện thoại của một cô bé “ngộ nghĩnh” nhưng hơi đáng yêu. Chẳng giống như ấn tượng lúc ban đầu nó gặp anh trên chuyến xe, nó cảm thấy anh dần cởi mở hơn, đầy thân thiện hơn và nó dần cảm nhận được ở anh một con người dễ mến đến gần như là hoàn hảo. Các cuộc điện thoại trò chuyện và những tin nhắn giữa anh và nó càng dày đặc hơn. Những hôm nó không vui, người đầu tiên mà nó muốn trút những bực tức, những cơn giận vào chính là “ tảng băng” lạnh lùng đó vì đơn giản tảng băng đó dường như không hề biết giận và cũng chỉ im lặng lắng nghe mỗi khi nó bực tức. Cũng từ những lần trút giận, những lần khóc nức nở, kể lể mọi việc với anh, nó dần có cảm giác hồi hợp khi trò chuyện cùng anh, biết chờ đợi những tin nhắn của anh, giận hờn vô cớ vì anh “quên” gọi nó dậy sớm vào ngày nghỉ học…..Và cũng từ ngày quen biết anh, nó hiểu thêm nhiều vấn đề hơn, suy nghĩ chín chắn hơn, có động lực để phấn đấu hơn nữa; anh giúp nó học tốt hơn, chỉ nó những thói quen học tập tốt hơn trong những lần gặp gỡ ngắn ngủi bởi anh có rất ít thời gian để về quê. Được biết anh, nó như đã tìm được một nửa thế giới còn lại của chính mình, nó thêm yêu cuộc đời hơn, yêu hơn thành phố mang tên Bác và càng cố gắng nhiều hơn để có tên trong dnah sách sinh viên của một ngôi trường đại học danh tiếng nơi thành phố.

Cũng như nó, từ chuyến xe định mệnh ngày nào, ở một thành phố xa xôi có thêm một người ngày càng cười nhiều hơn, háo hức hơn mỗi lần về quê và cho dù có mệt mỏi cỡ nào sau một ngày làm việc và học tập nhưng vẫn không quên gửi đến nó một dòng tin nhắn thân thương: “Ngủ ngoan nha cô bé!”.
(nguồn Mực Tím Online)
Ten Website... Danh gia Rating: 8 out of 10 based on 1234 reviews.
Đánh giá: 4.17/10 (6 đánh giá)