Trang chủ / Truyện ngắn / Truyện học trò / Chiếc kèn của thiên nga / Chiếc kèn của thiên nga Chương 20 Billings

Chiếc kèn của thiên nga Chương 20 Billings

Mục lục:
Chiếc kèn của thiên nga   Chương 20   Billings

Vào một ngày tháng giêng trong xanh, Louis và Serena về đến nhà ở vùng hồ Đá Đỏ. Họ nhanh chóng tìm thấy các thành viên trong gia đình - bố mẹ và các anh chị em họ - giữa hàng ngàn những con chim nước khác. Đó là một cuộc đoàn tụ ồn ào. Mọi người đều muốn lên tiếng chào mừng ngay lập tức. Ko-hoh, Ko-hoh, Ko-hoh! Cuối cùng những kẻ lạc đàn cũng đã trở về. Bố Louis, ông thiên nga già,.

Bạn đang đọc truyện tại Website Truyenhay.vn, chúng tôi liên tục cập nhật các truyện ngắn tình yêu, truyện teen, cùng như nhiều thể loại truyện khác từ các nguồn trên internet

đọc một bài phát biểu hoa mỹ, khá dài nhưng chân thành. Louis nâng kèn lên và
chơi bài "Không có nơi nào giống như quê hương. ại quê hương, quê hương, quê
hương ngọt ngào!" Lũ chim nước xì xào bàn tán rất nhiều về chuyện Louis đã
thuyết phục được Serena trở thành vợ của chú. Mọi người đều chúc mừng đôi vợ
chồng hạnh phúc. Và tất cả các anh chị của Louis và Serena xúm quanh và xem
những đồ đạc của Louis. Những vật dụng đời thường của chú gây cho họ ấn tượng
mạnh. Họ thích Huân Chương Cứu Mạng, họ say mê tiếng kèn trôm-pét, và họ nôn
nóng muốn xem số tiền trong túi tiền. Nhưng Louis không mở túi ra. Thay vì vậy
chú kéo bố mẹ tách riêng ra một bên. Cả ba cùng nhau bước lên bờ, Louis tháo túi
tiền ra khỏi cổ, cúi đầu chào và đưa nó cho thiên nga bố. Tất cả số tiền là bốn
ngàn bốn trăm hai mươi đô la và bảy mươi tám xu. Rồi Louis lấy bảng ra và viết
một bức thư ngắn cho người chủ cửa hiệu nhạc cụ ở Bilings để khi đến đó bố chú
sẽ đưa cho ông ta. Bức thư có nội dung: Gửi người chủ cửa hàng nhạc cụ ở
Billings: Kèm theo thư này ngài sẽ thấy bốn ngàn bốn trăm hai mươi tám đô la và
bảy mươi tám xu. Số tiền đó để trả cho chiếc trôm-pét và những thiệt hại của cửa
hàng. Xin lỗi vì tất cả những phiền phức đã gây ra cho ngài. Thiên nga bố không
biết đếm, và ông cũng không biết đọc, nhưng ông cầm lấy túi tiền và đeo nó vào
cổ. Ông cảm thấy chắc chắn rằng giờ đây ông có thể trả món nợ ăn trộm chiếc
trôm-pét ngày nào.

- Tôi sẽ đi, - ông nói với vợ. - Tôi sẽ
khôi phục lại danh dự của tôi. Tôi sẽ trở lại Bilings, nơi tôi đã phạm tội - một
thành phố lớn, đông đúc dân cư.

- Trước đây cả nhà cũng đã
được nghe điều đó rồi. - Bà vợ nhận xét. - Hãy mang tiền và thư đến Bilings
nhanh đến hết mức ông có thể bay. Và khi ông tới đó, xin hãy vì Chúa mà cẩn
thận! Người chủ cửa hàng nhạc cụ có súng. Ông ta sẽ nhớ rằng lần trước một con
thiên nga đã cướp ở cửa hàng của ông ta! Vì vậy hãy tự lo cho bản thân! ông đang
dấn thân vào một việc nguy hiểm đấy.

- Nguy hiểm là cái đinh!
- Thiên nga chồng nói. - Nguy hiểm là cái đinh! Tôi chào đón nguy hiểm và phiêu
lưu. Tên đệm của tôi cũng là Nguy Hiểm. Tôi sẽ liều mạng để khôi phục lại danh
dự của tôi và dành lại phẩm chất lịch sự của tôi. Tôi sẽ trả hết nợ và lau sạch
vết nhơ đã bôi nhọ tên tuổi tôi. Tôi sẽ không bao giờ còn phải xấu hổ về chuyện
ăn trộm và việc làm sai trái nữa. Tôi sẽ...

- Nếu ông không
thôi ba hoa, - bà vợ nói, - thì ông sẽ không đến được Louis trước khi cửa hàng
đóng cửa đâu.

- Bà nói phải, như thường lệ, - thiên nga chồng
nói. Ông sửa lại túi tiền và bảng để bay đi. Rồi ông cất cánh bay lên không
trung và hướng về phía Bắc, bay cao, bay nhanh. Vợ và con trai ông ta đứng dõi
nhìn theo cho đến khi ông đã khuất dạng.

- Thật đúng là một
lão thiên nga kỳ cục! - Bà nói. - Con có một người cha tốt, Louis ạ. Mẹ hy vọng
sẽ không có điều gì xảy ra với bố con. Nói thật với con, mẹ thấy lo lo.

Thiên nga bố bay cao và bay nhanh. Khi thấy những ngôi nhà thờ,
nhà máy, cửa hàng và nhà cửa ở Billings, ông lượn một vòng rồi bắt đầu đáp
xuống, thẳng hướng cửa hàng nhạc cụ. "Đã đến lúc của mình rồi", ông tự nhủ,
"khoảnh khắc dành lại tính trung thực của mình đã ở trong tầm tay. Chẳng mấy
chốc mình sẽ thoát khỏi nợ nần, thoát khỏi bóng mây u ám của sự hổ thẹn, mất
danh dự và bao trùm lên cuộc sống của mình trong suốt bao tháng trời". Những
người đứng dưới đất đã trông thấy thiên nga. Một trong những người bán hàng của
cửa hàng nhạc cụ đang đứng ngay cạnh cửa sổ mặt tiền và nhìn ra đường. Khi trông
thấy con chim trắng to bay tới gần, anh ta la lên với người chủ tiệm: "Con chim
lớn đang tới gần. Hãy lấy súng của ông ra!" Chủ tiệm chộp lấy khẩu súng ngắn và
chạy bổ ra lối đi. Thiên nga bay là là từ trên trời xuống, hướng thẳng tới cửa
hiệu. Chủ tiệm nâng súng lên. Ông ta nhả đạn cả hai nòng thành một tràng liên
tục. Thiên nga bố cảm thấy đau nhói bên vai trái. Những ý nghĩ về cái chết ùa về
tâm trí ông. Ngoái lại phía sau, ông thấy một giọt máu đỏ tươi loang trên ngực.
Nhưng ông vẫn bay thẳng tới trước mặt người chủ tiệm. "Kết cục đã gần kề", ông
tự nhủ. "Mình sẽ chết trong khi đang làm nhiệm vụ. Mình chỉ còn sống được một
lát nữa thôi. Ông chủ tiệm với sự điên rồ của ông ta, đã tặng cho mình một vết
thương trí mạng. Từ tĩnh mạch của mình, máu đỏ chảy xuống thành dòng. Sức lực
mình đã cạn kiệt. Nhưng ngay cả trong giờ phút gần kề cái chết, mình cũng sẽ trả
tiền cho chiếc trôm-pét. Xin chào từ biệt cuộc sống! Xin chào từ biệt thế giới
tươi đẹp này! Xin chào từ biệt vùng hồ nhỏ ở miền Bắc! Vĩnh biệt những mùa xuân
mà ta đã biết với tất cả niềm say mê và tình yêu! Vĩnh biệt người vợ thủy chung
và những đứa con thương yêu! Ta, kẻ đang hấp hối, xin chào từ biệt cả nhà. Ta
phải chết một cách duyên dáng theo cách mà chỉ một con thiên nga mới có thể làm
được". Vừa suy nghĩ, thiên nga vừa hạ cánh đáp xuống lối đi, giơ túi tiền và
chiếc bảng ra trước mặt người chủ tiệm đang kinh ngạc, và ngất xỉu khi trông
thấy máu của chính mình. Ông nằm rũ gục bên lối đi trước mặt tất cả mọi người
như một con thiên nga đã chết. Một đám đông xúm lại ngay tức thì. "Cái gì thế
này?" Người chủ tiệm khom mình cúi xuống con chim và kêu lên. "Cái gì xảy ra ở
đây thế này?" ông ta đọc nhanh bức thư ngắn trên chiếc bảng. Rồi ông mở toang
miệng túi và bắt đầu lôi ra những tờ giấy bạc một trăm và năm mươi đô la. Một
viên cảnh sát vội vã tới hiện trường và bắt đầu đẩy đám người lùi trở lại.

Đánh giá: 3/10 (1 đánh giá)
Mục lục: