Trang chủ / Truyện ngắn / Truyện học trò / Chiếc kèn của thiên nga / Chiếc kèn của thiên nga Chương 18 Tự do

Chiếc kèn của thiên nga Chương 18 Tự do

Mục lục:
Chiếc kèn của thiên nga   Chương 18   Tự do

Cuối cùng thì tin về sự xuất hiện của Serena ở Hồ Chim cũng đến tai ông Tổ trưởng tổ coi sóc chim muông. Ông ta đến tận nơi để nhìn cô và lấy làm hoan hỉ. Rồi ông ra lệnh cho một người bảo vệ của mình:.

Bạn đang đọc truyện tại Website Truyenhay.vn, chúng tôi liên tục cập nhật các truyện ngắn tình yêu, truyện teen, cùng như nhiều thể loại truyện khác từ các nguồn trên internet

- Hãy liệu sao để sáng hôm nay nó phải bị xén cánh - ngay lập tức, trước khi nó
bay đi và bỏ chúng ta. Con thiên nga đó là một giống chim quý. Đừng để nó bay đi
mất!

Louis vừa chợp mắt dậy, chú trông thấy hai người bảo vệ
đang tiến lại gần Serena, khi nó đang đứng trên bờ gần hàng rào cảnh. Một người
bảo vệ cầm một chiếc lưới rộng có quai dài. Người kia cầm một bộ đồ mổ. Họ lặng
lẽ và chậm rãi lẻn đến sau lưng Serena. Louis hiểu ngay họ định làm gì. Chú giận
điên lên. Nếu những người này bắt được Serena và cắt cánh cô thì tất cả các kế
hoạch của chú sẽ hỏng hết - cô sẽ không bao giờ cùng chú bay đến một cái hồ
hoang vắng nào được; cô sẽ phải ở lại Philadenlphia suốt phần đời còn lại của
mình, một số phận kinh khủng. "Đây là khoảnh khắc của mình", Louis nghĩ, "Không
ai có thể cắt cánh người yêu của mình trong khi chính mình đang ở đây được". Chú
hối hả leo lên đảo, tháo đồ đạc ra để dễ bề hành động. Chú giấu trôm-pét và tất
cả những thứ khác dưới một rặng liễu. Rồi chú lại lội xuống nước và chờ thời cơ
tấn công. Người bảo vệ cầm chiếc lưới lặng lẽ trườn tới gần sau lưng Serena. Cô
không để ý đến anh ta - cô chỉ đứng đó, mơ màng nghĩ về Louis. Người bảo vệ từ
từ nâng lưới lên. Trong lúc anh ta làm như vậy, Louis ra tay. Hạ cái cổ dài mạnh
mẽ của mình xuống thấp cho đến khi nó vươn thẳng ra trước mặt chú như một ngọn
giáo, chú lao nhanh trên mặt nước, hướng thẳng về phía người bảo vệ, cánh đập
mạnh vào không khí, chân đạp mạnh trên mặt nước. Trong nháy mắt chú đã tới nơi
và đâm thẳng cái mỏ cứng vào mông người bảo vệ. Đó là một cú rất trúng đích. Tay
này gập người lại vì đau và thả rơi chiếc lưới. Người kia thì cố chộp lấy cổ
Serena. Louis dùng cánh nện một cú như trời giáng vào đầu anh ta và quật anh
chàng tội nghiệp ngã lăn ra. Bộ đồ mổ văng lên không. Chiếc lưới rơi xuống nước.
Một người bảo vệ rên rỉ và ôm lấy mông nơi bị đâm. Người bảo vệ kia nằm thẳng
cẳng trên mặt đất, hầu như hoàn toàn bị nốc ao. Serena nhanh chóng trườn xuống
nước và duyên dáng bơi đi. Louis bơi theo. Chú dặn cô phải ở yên trên hồ. Rồi
chú lại leo vội lên đảo, vớ lấy trôm-pét, bảng bút phấn, huân chương và túi
tiền, bay qua hàng rào và mạnh dạn đi tới Nhà Chim. Chú vẫn còn giận dữ. Chú đi
thẳng đến phòng làm việc của ông tổ trưởng tổ coi sóc chim. Chú gõ cửa.

- Cứ vào! - Một giọng nói cất lên. Louis bước vào. Ông Tổ trưởng
đang ngồi ở bàn làm việc.

- Chào Louis! - ông ta nói.

"Ko-hoh!" Louis dùng trôm-pét đáp lời.

- Điều
gì làm cho cậu bận tâm vậy? - ông tổ trưởng hỏi. Louis đặt trôm-pét xuống sàn,
tháo bảng và bút phấn ra khỏi cổ. "Tôi đang yêu", chú viết. Ông tổ trưởng ngả
người tựa vào ghế và vòng tay ra sau gáy. Mặt ông hiện ra vẻ xa vắng. Ông nhìn
ra cửa sổ yên lặng hồi lâu.

- Phải, - ông nói, - cậu yêu cũng
là việc tự nhiên thôi. Cậu còn trẻ. Cậu lại có tài. Chỉ còn một hai tháng nữa là
tới mùa xuân. Chim chóc thường yêu vào mùa xuân. Tôi chắc là cậu lại yêu một
trong số mấy cô thiên nga trẻ của tôi thôi.

"Serena", Louis
viết, "Nàng đến đây từ hôm kia. Từ khi ở Montana tôi đã hơi quen biết nàng. Nàng
cũng yêu tôi".

- Điều đó chẳng làm tôi ngạc nhiên chút nào cả,
- ông tổ trưởng nói. - Cậu là một chàng thiên nga trẻ và lạ thường. Bất kỳ cô
nàng thiên nga trẻ nào cũng có thể yêu cậu hết. Cậu là một nhạc công trôm-pét
tài ba - một trong những người giỏi nhất. Tôi vui sướng được biết về mối tình
này, Louis ạ. Cậu và vợ cậu có thể ở ngay tại Hồ Chim và xây dựng gia đình trong
sự no đủ và an toàn, tại Vườn bách thú lâu đời nhất ở nước Mỹ.

Louis lắc đầu.

- Tôi đã có kế hoạch khác rồi, -
chú viết. Rồi chú đặt bảng xuống và nâng trôm-pét lên. "Người ta nói rằng yêu
đương thật tuyệt diệu..." Đó là một bài hát cổ xưa do Irving Berlin sáng tác. Cả
gian phòng tràn ngập những âm thanh của tình yêu. Trong mắt ông tổ trưởng có một
vẻ mơ màng. Louis đặt kèn xuống và lại cầm chiếc bảng lên. "Tôi sẽ mang Serena
đi với tôi trong vòng một hoặc hai ngày nữa", chú viết.


Đánh giá: 0/10 (0 đánh giá)
Mục lục: