Trang chủ / Truyện ngắn / Truyện học trò / Chiếc kèn của thiên nga / Chiếc kèn của thiên nga Chương 17 Serena

Chiếc kèn của thiên nga Chương 17 Serena

Mục lục:
Chiếc kèn của thiên nga   Chương 17   Serena

Trong vòng mười tuần sau đó Louis đã trở nên giàu có. Trừ chủ nhật, tối nào chú cũng tới nhà hàng đêm và chơi kèn phục vụ khách hàng. Chú không hề thích công việc này một chút nào hết. Nơi chú làm việc rất lớn, đông đúc và ồn ào. Dường như tất cả mọi người ở đó đều nói quá to, ăn quá nhiều và uống quá nhiều. Phần lớn chim chóc thích đi ngủ vào lúc mặt trời lặn. Chú không thích phải thức mãi đến nửa đêm để làm trò tiêu khiển cho con người..

Bạn đang đọc truyện tại Website Truyenhay.vn, chúng tôi liên tục cập nhật các truyện ngắn tình yêu, truyện teen, cùng như nhiều thể loại truyện khác từ các nguồn trên internet

Nhưng Louis là một nhạc sĩ, và nhạc sĩ thì không thể lựa chọn giờ giấc làm việc
được - họ phải làm việc theo giờ giấc mà ông chủ của họ muốn. Vào các đêm thứ
bảy hàng tuần, người ta trả tiền lương cho Louis - năm trăm đô la. Ông Lucas
luôn có mặt ở đó để nhận mười phần trăm phí môi giới của mình từ tay Louis. Sau
khi đã trả cho ông Lucas, Louis còn lại bốn trăm năm mươi đô la, chú cất số tiền
này vào túi, nhảy lên xe tắc xi đang đợi, quay trở lại Hồ Chim và về đến nơi vào
khoảng ba giờ sáng. Túi tiền của Louis đã đầy chặt cứng đến nỗi chú bắt đầu lo
lắng. Vào chiều chủ nhật, nếu thời tiết tốt, mọi người sẽ tụ tập rất đông bên bờ
Hồ Chim, và Louis sẽ đứng trên hòn đảo nhỏ ở giữa hồ biểu diễn. Việc này đã trở
thành một sự kiện vang dội ở Philadelphia, nơi không có nhiều trò tiêu khiển vào
ngày chủ nhật. Louis chơi nhạc nghiêm túc. Bằng cách phục vụ dân chúng, chú đã
giành được quyền tự do và không bị cắt cánh. Chú luôn luôn chơi rất hay vào
những ngày chủ nhật. Thay vì chơi nhạc Jazz, nhạc rốc, nhạc dân gian, nhạc đồng
quê và nhạc miền Tây, chú có thể chọn một vài đoạn trong các tác phẩm của các
nhà soạn nhạc vĩ đại - Lutvich Van Beethôven, Vôn Phgang Amado Moza và Jôhan
Sebastian Bách - những bản nhạc mà chú đã nghe từ máy ghi âm ở trại Kookooskoos.
Louis cũng yêu thích những bản nhạc của Gớts Win và Stêphan Foster. Khi chú chơi
bài "Thời gian ngày hè" của Porgy and Bess, dân chúng Philadelphia có cảm giác
đó là bản nhạc làm xao xuyến lòng người nhất mà trong đời họ từng được nghe.
Louis được đánh giá là nhạc công trôm-pét giỏi đến mức người ta mời chú tham gia
biểu diễn trong dàn nhạc giao hưởng của Philadelphia.

Đánh giá: 0/10 (0 đánh giá)
Mục lục: