Trang chủ / Truyện ngắn / Truyện học trò / Chỉ Là Trái Xanh

Chỉ Là Trái Xanh

Chỉ Là Trái Xanh

Tôi vẫn có thói quen gọi tên em, thì thầm trong bóng tối một mình với tất cả thân thương, trìu mến. Cái tên có nét kiêu kiêu, thoảng buồn. Nhưng giờ đây mọi cái đã thay đổi sau lần kiến tập, em không chờ tôi đi ăn cơm nữa, em cố tình né tránh nói chuyện với tôi mặc dù tôi và em vẫn gặp nhau mỗi lần lên lớp. em vui đùa với bạn bè để che đi nỗi mất mát hay đang cố tình giễu cợt tôi?! Chẳng cần biết, tôi chui vào chiếc vỏ ốc im lặng náu mình chờ hết năm học..

Kho truyện hay với nhiều truyện ngắn cảm động, truyện ma kinh dị cũng như các truyện cười hài hước được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn uy tín trên mạng

Tụi bạn kháo nhau: “Ôi, hờn giận thường tình rồi chúng lại đến với nhau”. Nhưng không, ba tháng rồi em vẫn thờ ơ với tôi thậm chí không một lời chào. Bắt gặp nhau, ánh mắt bối rối cúi mặt quay đi. Không phải em cầu xin ở tôi, em vốn rất kêu hãnh cũng như tôi đặt lòng tự trọng lên trên hết.

Ðã xa tít tắp cái ngày tụi tôi mới nhập học, mới lạ và ngỡ ngàng. Lớp học là nơi gom những người xa lạ về làm bạn với nhau. Những ngày đầu e ngại và rụt rè qua đi. Tôi kéo lê mơ ước của mình suốt cả năm học. Tôi ngầm để ý em, rồi âm thầm tự sỉ vả mình là cái gì so với anh chàng khoa Anh đẹp trai, hát hay và hoa mép kia. Không như tụi bạn trong lớp, chúng rối lên khi gặp em. Thằng Quân có thể ngồi chép cho em cả cuốn sổ nhạc, thằng Thanh hì hục cả buổi sửa cây bút cho em, rồi thằng Minh, thằng Sáu... Tụi nó sẵn sàng lao vào em như một con thiêu thân hoặc nếu muốn sẽ là những vệ tinh tự nguyện. Em có sức cuốn hút người khác, một vẻ đẹp thùy mị, thùy mị đến mức kêu kiêu. Sáng ý tôi nhờ Thủy Tiên, và qua cái “vô tuyến truyền mồm” này tôi sướng điên lên khi biết: Họ không là gì của nhau cả. Nhưng ngay lúc đó tôi không thể vượt lên tất cả để thổ lộ điều ấy cùng em. Tôi muốn để hình ảnh em ngao du trong tâm hồn tôi thật trọn vẹn mà không hề bị một điều gì đó ngăn cản. Tôi lặng lẽ cất giữ tôn thờ em và tình yêu đơn phương của mình.

Tan buổi họp cán bộ lớp, trời đã tối nhem, ló đầu khỏi hội trường thấy Nhà ăn Sinh viên đã đóng cửa, tôi lo sợ cho cái bao tử lép kẹp của mình. Em ngó lui rụt rè đề nghị: Hay Vũ đi ăn cơm cùng mình? Lần đầu tiên em dịu dàng với tôi, ở lớp gọi bạn là bạn, họp hành kêu đồng chí, còn bây giờ. Khó xử! Tôi theo em xuống dốc. Cơm suất tư nhân nấu nhiều đồ ăn khác xa với phần cơm sinh viên lèo tèo miếng cá, vài cọng rau. Tôi nhập cuộc nhanh gọn, trên bàn xuất hiện dĩa cơm thứ hai. Ngửng mặt lên, một lưỡi kiếm cong vút xoẹt ngang đầu, tôi bối rối cảm ơn (chắc em tội nghiệp tôi lắm). Ðứng dậy đi rửa tay, dĩa cơm nằm chỏng chơ đang cười cợt tôi. Kỷ niệm đầu tiên và mãi mãi xưa sau. Từ hôm đó trái tim tôi mắc nợ, món nợ muôn đời khó trả.
Ten Website... Danh gia Rating: 8 out of 10 based on 1234 reviews.
Đánh giá: 5.5/10 (2 đánh giá)