Trang chủ / Truyện ngắn / Truyện tình yêu / Chàng trai nào sẽ yêu em?

Chàng trai nào sẽ yêu em?

Chàng trai nào sẽ yêu em?

- Xin lỗi, chúng tôi không thể nhận hồ sơ của bạn được.

Người phụ nữ trẻ trước mặt lạnh lùng đẩy tập hồ sơ về phía An Vi, ánh mắt không chút thiện cảm.

- Mong công ty tạo cơ hội, em sẽ chứng tỏ được khả năng của mình. - An Vi nói như van vỉ.

Người phụ nữ lộ rõ vẻ chán chường trên gương mặt..

website chia sẻ truyện hay với nhiều thể loại truyện ngắn tình yêu, truyện ma. được cập nhật mới liên tục từng ngày

Cô ta nhìn An Vi chằm chằm một lúc rồi cúi xuống tiếp tục công việc của mình. An Vi hiểu, đó là một cái nhìn cảnh cáo. Nhưng cô biết làm sao vào lúc này? Cô nhất định phải cố gắng đến cùng.

- Xin chị…

- Tôi đã nói rồi. – Người phụ nữ vứt cây bút xuống bàn, nhìn xoáy sâu vào mắt cô - Đó là quy định của công ty. Trường mà bạn đã tốt nghiệp không nằm trong danh sách các trường mà chúng tôi lựa chọn. Mong bạn hiểu cho. Ngày nào tôi cũng phải tiếp xúc những người như bạn, chắc tôi đến là bỏ việc mất thôi.

An Vi lủi thủi ôm tập hồ sơ ra khỏi công ty đó. Đây là lần thứ ba cô bị từ chối. Lần thứ ba! An Vi thở dài…

Cô kéo chiếc quai túi xách lệch sang hẳn một bên, chầm chậm đi trên đường phố. Tiếng còi xe kéo dài inh ỏi, tiếng rao của những người bán hàng rong vọng lên giữa một buổi chiều thứ sáu đẹp trời. Nắng vàng rải nhẹ trên những tán lá – một thứ ánh sáng dịu ngọt của thời tiết cuối xuân hanh hao.

Nhưng An Vi không cảm thấy điều ấy. Cô khó chịu với thứ thời tiết như thế này, bởi đây là lúc bàn tay cô đổ rất nhiều mồ hôi. Cô rút trong túi xách một chiếc khăn, lau bàn tay đã ướt đẫm của mình, cuộn tròn lại rồi vứt vào thùng rác phía bên đường.

An Vi lựa cho mình một góc trên chiếc ghế đá trong vườn hoa. Cô quăng chiếc túi xách sang một bên, tháo đôi giày năm phân ra, thầm làu bàu:

- Cuối cùng thì cũng không phải hành hạ mình trong cái thứ đáng ghét này nữa.

Cô ngả người vào thành ghế, tận hưởng cái cảm giác thoải mái khi không phải nhét chân trong đôi giày cao chầm chậm lê từng bước trên đường.

Nhưng khó khăn này chưa qua thì khó khăn khác đã tới. Cô thấy bụng mình bắt đầu reo ùng ục. Vị thơm của thịt xiên nướng khiến cô không thể ngồi yên. Cô rút trong ví ra một xấp tiền lẻ ngồi đếm. Hai mươi bảy ngàn. Dư sức để mua một chiếc bánh mì kẹp thịt, thậm chí là hai. Nhưng phải tiết kiệm! Cô xỏ lỏng chân vào đôi giầy đang đi, tiến về phía bán bánh mỳ trong bộ dạng tự tin nhất:

- Cho mình một bánh mì thịt xiên nướng.

Anh chàng bán bánh mỳ khóe miệng hơi cong lên một nụ cười, nhưng An Vi không để ý. Cô chẳng quan tâm đến việc người ta sẽ nhìn cô như thế nào, chỉ miễn bản thân cô cảm thấy thoải mái.

- Của chị tám ngàn.

An Vi đón lấy chiếc bánh mỳ nóng hổi trong tâm trạng hoàn toàn hả hê. Cô lại lê đôi giày về phía ghế đá, mặc kệ anh chàng bán bánh mỳ dõi theo cô với ánh mắt đầy hiếu kỳ.

An Vi cắn một miếng bánh. Tâm trạng ủ ê của cô ban nãy cũng dần tan đi. Cô vừa ăn vừa ngắm những bóng điện tròn đồng loạt sáng dọc hai bên lối vào vườn hoa. Chiếc bánh mỳ đã hết một nửa.

Một đứa trẻ con giơ chiếc mũ bẩn thỉu trước mặt cô, không nói lấy một lời. Miếng bánh đang ăn dở nghẹn lại trong cổ khiến An Vi trào nước mắt.

- Này nhóc, không thấy chị cũng giống người chết đói lắm sao?

Thằng bé lặng im không nói gì. Đôi mắt nó vẫn nhìn thẳng vào An Vi. Chẳng phải cái nhìn chờ đợi. An Vi một tay giữ bánh, một tay lục ví.

- Của nhóc năm ngàn nhé. Chị cũng hết tiền rồi. - An Vi thả vào trong cái mũ lem nhem bùn đất một tờ giấy bạc màu xanh. Thằng bé không một câu cảm ơn, đi thẳng. An Vi nhún vai – thằng bé thật có phong cách.

Tiếng chuông điện thoại reo khiến An Vi giật mình. Cô bỏ phần còn lại của chiếc bánh mỳ vào miệng nhồm nhoàm nhai rồi nghe máy. Bình thường khi có nhiều người, cô thường tỏ dáng điệu thục nữ. Nhưng khi có một mình, cô chẳng câu nệ mấy chuyện tiểu tiết như thế.

- Yên tâm, sắp về rồi, nhưng không có cơ hội khao mày đâu nhé. Loại ngay từ vòng gửi hồ sơ rồi.

- Đang ở đâu để tớ đến đón. - Tiếng Dương Kha ấm áp vang lên phía đầu dây bên kia.

Suốt mười sáu năm nay, anh vẫn dùng giọng nói này để nói với cô nhưng cô cố tình không hay biết. Cô lờ đi, coi anh chỉ như một người bạn bình thường. Điều này như những nhát dao đâm vào tim anh đau nhói. Nhưng anh vẫn nuôi hi vọng. Khoảng cách giữa anh và An Vi rất gần. Lợi thế không phải ai cũng có.

- Không cần phải đón đâu, tao cũng sắp về đến nhà rồi mà. - An Vi gạt đi. Không yêu Dương Kha, cô không thể mang nợ.

- Không phải hôm nào tớ cũng được nghỉ sớm như thế này đâu. - Dương Kha nén tiếng thở dài. An Vi thật khiến người khác phát bực vì cái tính ương ngạnh của cô. Anh đâu bắt cô phải mang tình cảm của mình ra để đền đáp những việc như thế.

- Nào, rốt cuộc thì cậu đang ở đâu? - An Vi di một vòng chân trên nền đất. Đôi giày cao gót của cô tuy mới mua nhưng đã có dấu hiệu mòn đế. Trời nhập nhoạng và bắt đầu có mưa. Cô gật đầu như thể Dương Kha đang ở đó:

- Vậy thì đến đi, tao đang ngồi ở vườn hoa Thủy Lợi.

***


Dương Kha cài dây mũ bảo hiểm cho An Vi. Cô hơi khó chịu vì hành động đó của anh, nhưng cũng phải thừa nhận với mọi cô gái thì điều đó hết sức ngọt ngào.

- Lên xe đi. – Dương Kha hơi hất đầu ra hiệu cho An Vi. Cô ngoan ngoãn ngồi lên xe, bởi cũng chẳng có cớ gì mà làm mình làm mẩy với anh cả.

- Mình đi ăn tối nhé! - Dương Kha vừa nổ máy vừa hỏi. An Vi hơi lưỡng lự, ngày nào cũng để Dương Kha mời cơm như vậy, cô thấy thật áy náy. Cô đan những ngón tay vào rồi đặt lên đùi mình, suy nghĩ một lát, cuối cùng cô quyết định nói một câu lấp lửng.

- Tao ăn rồi.

- Một chiếc bánh mỳ là bữa tối của cậu sao? - Dương Kha bật cười. - Vụn bánh mỳ vẫn còn dính trên mặt cậu kìa.

An Vi xấu hổ đưa tay lên mặt thoa thoa rất nhanh. Cô lườm Dương Kha một cái, chẳng cần anh có biết hay không.

- Lườm cháy cổ áo tớ rồi. - Dương Kha trêu chọc. Mười sáu năm ở bên cạnh nhau, anh thừa biết An Vi sẽ hành động như thế nào. Chỉ có điều, đôi lúc suy nghĩ của cô anh cũng không nắm bắt được. Cô vẫn là một ẩn số, và chính vì điều này nên dù gần bên nhau, anh vẫn mãi bị cô thu hút sao?

***


- Hôm nay cậu ăn ngon miệng chứ?

An Vi gật gật đầu trước câu hỏi của Dương Kha.

- Đồ miễn phí đương nhiên là ngon rồi. - Cô ngáp dài một tiếng rồi mở cửa phòng, quẳng túi xách vào một góc. Như bất chợt nhớ ra, cô ngó đầu ra cửa phòng trọ nói với Dương Kha:

- Cám ơn về bữa tối nhé. Ngày mai nhất định tao sẽ kiếm được việc, sẽ đãi mày một bữa.

Dương Kha cầm bàn chải đánh răng ra bể nước. Anh định đưa lên miệng rồi lại bỏ xuống, cười với An Vi:

- Tớ cũng chỉ hi vọng là như vậy!

***


Hôm nay lại là một ngày nắng đẹp và bàn tay An Vi lại đổ mồ hôi. Cô cố gắng kiếm tìm vận may của mình trong lòng thủ đô này nhưng công cuộc đó xem chừng rất vất vả. Dù đã chuẩn bị tâm lý sẽ bị sốc trước khi ra trường, cô vẫn rất khó khăn mới có thể chấp nhận thực tại. Dù mang trên tay một tấm bằng loại ưu nhưng của một trường đại học không mấy danh tiếng, cô cũng không thể tìm được một công việc đúng ý mình.

Những ngón chân đã phồng rộp trong chiếc giày cao gót. Bến xe bus thật xa. Cô thở dài, cúi xuống, xoa xoa tay vào chỗ đau với hi vọng là nó sẽ dịu bớt lại. Nếu không dịu bớt, rất có thể cô sẽ phải thuê xe ôm để về nhà. Khoản phải trả cho xe ôm là không hề nhỏ. Cô mím môi, vậy lần sau không cần hình thức, cứ đi giày đế bệt là được rồi, dù sao cô cũng đâu có thấp.

Một tờ rơi trên cây cột điện phía trước rớt xuống trước mặt An Vi, cô lập tức nhặt lên đọc. Bất cứ một thứ giấy tờ gì liên quan đến việc làm, trong giờ khắc này cô không thể bỏ qua.

“Tuyển người giúp việc” - Chỉ cần làm những công việc đơn giản như giặt quần áo, dọn dẹp phòng ốc… làm xong việc là có thể nghỉ, không cố định thời gian mà lương tháng ba triệu thì quả là một món hời. Nhưng liệu có chút lừa phỉnh nào không nhỉ? An Vi lắc lắc đầu. Cái quan trọng bây giờ là tìm được công việc đã. Những quảng cáo tìm nhân viên bán hàng, chạy bàn đẫy rẫy nhưng thời gian gò bó và mức lương thì lại rẻ mạt đến mức không thể chấp nhận được.

An Vi cương quyết bấm số điện thoại liên lạc ghi trên tờ rơi. Cô không muốn vì sự chần chừ của mình mà một công việc tốt có thể bị mất. Giọng một người phụ nữ vang lên phía đầu dây bên kia. Chỉ cần nghe giọng thôi, An Vi cũng có thể biết được đó là một người đàn bà quý phái. Và cô bắt đầu tin tưởng với giả thiết tốt đẹp cho công việc sắp tới của mình.

- Chào bác, cháu có đọc được tờ rơi thông báo tuyển người giúp việc.

Một lát im lặng. Lòng bàn tay An Vi đổ đầy mồ hôi. Cô bồn chồn. Hình như có điều gì đó không phải.

Nhưng rất may, người phụ nữ đó đã lại từ tốn lên tiếng.

- Chắc cháu cũng đã biết công việc đó rất đơn giản. Bác tin là cháu làm được. Duy có điều này: trong tờ rơi bác có ghi rõ là chỉ tuyển những người phụ nữ trên bốn mươi. Còn cháu, hình như rất trẻ.

Trên bốn mươi? An Vi vội vàng nhìn lại trên tờ rơi. Cảm giác thất vọng tràn trề. Tại sao những việc tốt chẳng bao giờ đến?

- Cháu xin lỗi bác!- An Vi ủ rũ nói.

Cô tắt máy. Những ngón chân lại bắt đầu đau. Cô lê từng bước trên con đường dài, cảm giác như sức lực của mình đã cạn kiệt. Gần một tháng trôi qua kể từ ngày tốt nghiệp, cô chưa tìm được một công việc nào “có phần tử tế”. Chẳng lẽ quay về quê để tìm một công việc nào đó trong những khu công nghiệp? Cô không muốn nghĩ đến điều ấy. Bố mẹ đã từng rất tự hào về cô, sao cô có thể đánh đổ niềm tự hào ấy được.

Cô ngẩng mặt lên nhìn bầu trời. Nắng đọng trên đôi mắt cô một vệt dài mệt mỏi.

Bản nhạc Kiss the rain vang lên. An Vi nghĩ chắc lại là Dương Kha gọi. Cậu bạn này thật lắm chuyện!

Nhưng không phải. Đó là một số máy lạ. An Vi phấp phỏng nhấn nút nghe.

- Chào cháu, bác là người đã đăng quảng cáo khi nãy, bác có thể gặp cháu để trao đổi về vấn đề việc làm đó được không?

An Vi cố kìm nén cảm giác vui mừng đang dâng lên trong lòng mình.

- Vâng, bác cho cháu địa chỉ, cháu sẽ đến ngay.

***


Người phụ nữ trước mặt rất xinh đẹp và sang trọng. Tóc bà búi cao, để lộ khuôn mặt đẹp, làn da trắng ngần và chiếc cổ dài đầy kiêu hãnh. Đôi môi được viền một lớp son màu đỏ hơi đậm. Những ngón tay thon thả nâng chiếc cốc sứ kề môi, động tác hết sức tao nhã. An Vi có cảm giác hơi ngộp thở khi phải ngồi trước một người phụ nữ như thế. Cô thầm so sánh người phụ nữ này với mẹ mình. Có thể là cùng một thế hệ nhưng khác biệt hoàn toàn.

- Cháu là sinh viên? - Người phụ nữ hơi nhướn mày hỏi An Vi.

- Vâng, cháu vừa mới ra trường, hiện tại vẫn đang tìm việc làm, thưa bác.- An Vi nhã nhặn đáp lời. Sau khi xác định những thông tin từ phía An Vi, người phụ nữ đó hơi gật đầu.

- Công việc này như vậy mà xem chừng cũng khó tìm người đúng ý. Vậy thế này, đây là hợp đồng, cháu xem thử đi. Cố gắng làm tốt công việc này trong thời gian ký kết. Con trai bác thường chỉ về nhà vào tối muộn, nhưng cháu nên đến vào buổi trưa…để tránh gặp nó, nếu cháu lo lắng.

Người phụ nữ đó nhìn vào mắt An Vi mỉm cười. An Vi cảm thấy có chút kỳ lạ nhưng vẫn đón lấy bản hợp đồng. Những điều kiện trên hợp đồng hết sức ưu ái cho người bán công sức như cô. Không ngờ có ngày ngôi sao chổi như cô cũng có lúc gặp may.

Sau khi xem đi xem lại và chắc rằng những gì đang xảy ra là có thật, cô đặt bút ký. Chiếc bút chạy một đường trên trang giấy. Không biết trước được mọi việc sẽ như thế nào nhưng ít ra cô cũng đã có một công việc. An Vi tạm hài lòng. Cô lễ phép cầm hai tay gửi lại bản hợp đồng cho người phụ nữ, chăm chú theo dõi từng chuyển động trên nét mặt của bà.

Người phụ nữ cẩn thận lật mở lại từng trang giấy. Gương mặt quý phái không phân biệt được sắc thái khiến An Vi vô cùng lo lắng. Liệu cô có làm điều gì sai sót không?

Sau khi xem xét kỹ càng lại bản hợp đồng do chính mình soạn thảo, người phụ nữ đặt nó xuống mặt bàn, đan hai tay vào nhau rồi đặt lên đôi chân đang vắt chéo đầy kiêu hãnh:

- Được rồi, cháu có thể bắt đầu công việc ngay hôm nay nếu cháu muốn.

An Vi thở phào. Ơn trời, cuối cùng cô cũng đã có một công việc thích hợp. Cô khẽ cúi xuống, thể hiện thành ý của mình.

- Cảm ơn bác!

- Cháu rất giống một người mà bác quen. Và bác có cảm giác tin tưởng cháu.

Người phụ nữ ấy bất ngờ nói một câu trước khi An Vi rời đi khiến cô ngỡ ngàng đến mức chỉ biết cười trừ. Cuộc sống này có nhiều điều thật là kỳ lạ!

An Vi cầm chiếc chìa khóa căn hộ mà người phụ nữ đã giao cho cô, trong lòng có chút hồi hộp. Cô tra chìa khóa vào cánh cửa sắt, rồi một lần nữa vào cánh cửa gỗ. Một không gian tuy không quá rộng nhưng ngập tràn ánh sáng hiện lên. Có lẽ chủ nhân của ngôi nhà này chưa bao giờ từng nghĩ đến việc che rèm.

An Vi thu dọn lại đống quần áo, tất và khăn tắm vương vãi trên ghế sofa rồi bắt đầu công việc của một người giúp việc. Việc nhà thực ra cũng khá thú vị, An Vi vừa làm vừa nghe nhạc, cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh và không gian này cũng bớt lạ lẫm như lúc ban đầu.

Dương Kha lo lắng gọi điện liên tục cho An Vi, dặn đi dặn lại là nếu có gì đó không ổn thì nhất định phải gọi cho anh. An Vi đã phải cam kết rất nhiều lần là cô sẽ lập tức gọi cho Dương Kha khi có vấn đề. Thậm chí cô còn phải gắt lên với Dương Kha rằng cô không còn là một đứa trẻ nữa. Nhưng kỳ thực trong lòng An Vi vô cùng cảm động. Có một người luôn quan tâm lo lắng cho mình không phải là điều ai cũng có thể nhận được. Chỉ có điều trái tim An Vi đã dành chỗ cho người khác. Hiện tại cô chưa thể quên.

Công việc của An Vi cứ lặp đi lặp lại như thế. Nhiều lúc An Vi có cảm giác gần gũi với căn nhà này đến mức chẳng muốn rời đi sớm. Đôi khi cô cũng thưởng cho mình quãng thời gian nghỉ ngơi, nằm dài trên sofa. Những ô cửa kính soi chiếu trong vắt nền trời. Những đám mây yên ả tắm trong nắng. An Vi nheo mắt lại. Một chiếc máy bay ngang qua, cô giơ tay chụp lấy hình ảnh đó bỏ vào miệng. Ai đó nói “ăn” đủ một nghìn chiếc máy bay ước mơ sẽ trở thành hiện thực. An Vi không tin, nhưng cô thấy việc đó cũng có vẻ rất thú vị.

Dương Kha cũng đã bắt đầu cảm thấy yên tâm, số lần gọi điện mỗi khi An Vi đi làm cũng thưa dần. Anh cũng đã giới thiệu được cho An Vi vào làm bán hàng trong một công ty nhỏ – tuy vẫn chưa đúng tâm nguyện của cô nhưng tất cả vẫn đang ở bước đầu. Thời gian cũng không quá gò bó nên cô vẫn có thể làm hai công việc cùng một lúc. Thu nhập như vậy là tạm ổn. Dương Kha rốt cuộc cũng được An Vi mời cơm.

Sáng sớm của tháng làm việc thứ hai, An Vi quyết định đến sớm hơn thường lệ. Đôi khi An Vi rất hoài nghi về việc có ai đó sống trong căn hộ này, vì mọi thứ hầu như không có dấu hiệu của sự dịch chuyển. Nhưng cô cũng không tò mò quá nhiều. Lương tháng đầu tiên của cô được chuyển vào tài khoản đúng với cam kết trong hợp đồng. Cô nghĩ, như vậy là đủ.

An Vi tra chìa khóa vào cánh cửa gỗ. Công việc của cô sau ngày đầu tiên ấy thường chỉ còn lại là lau chùi, không thấy bóng dáng một chiếc tất hay một bộ quần áo nào nữa.

Nhưng hôm nay trên sofa xuất hiện một chiếc áo sơ mi màu trắng. An Vi vừa tò mò, vừa lo sợ. Cô quay lại kiểm tra để chắc là cánh cửa không chốt và đặt điện thoại ngay sang bên cạnh với phím tắt là số của Dương Kha. Sau đó cô mới bắt đầu vào công việc.

Đã đến lúc phải đem ga trải giường đi giặt.

An Vi mở toang cánh cửa sổ để ánh sáng tràn vào. Cô ngửa mặt hít một hơi không khí trong lành từ phía trên cao ấy – như một thói quen. Cô tiến lại phía phòng ngủ, đẩy cánh cửa khép hờ.

Đồng tử mắt cô giãn ra…

Trong phòng, một người đàn ông chỉ quấn ngang mình một chiếc khăn tắm đang nằm đó. Mái tóc anh ta hơi ướt và trong phòng vấn vít chút hương thơm của dầu gội đầu.

- Tôi cứ nghĩ là mẹ mình sẽ tìm một người giúp việc trung niên, không ngờ cô cũng còn trẻ thế này.

Người đàn ông đó hơi nhướn mày lên nói. Điệu bộ này giống hệt người phụ nữ mà cô đã gặp.

- Tôi xin lỗi!

An Vi khép cửa lùi ra ngoài. Tim cô đập liên hồi vì bất ngờ và lo lắng. Lần đầu tiên cô gặp chủ nhân của căn phòng này. Cô thầm cười nhạo cái ý nghĩ ngu ngốc là căn phòng này chỉ có riêng mình cô.

Cô cố gắng làm công việc của mình nhanh chóng trước khi người đàn ông kia bước ra khỏi giường. Nhưng cố gắng của cô hoàn toàn vô ích. Anh ta đã đứng sau lưng cô từ lúc nào.

- Cô thật là người có trách nhiệm. Ngày nào cô cũng rửa lại những chiếc ly đã sạch bóng này sao.

- Đó là công việc của tôi mà!

An Vi đáp nhỏ. Không gian với cô lúc này có chút đáng sợ. Cô cảm nhận được hơi thở của người đàn ông đó phía sau gáy mình. Những sợi tơ trên chiếc cổ nhỏ của cô dựng đứng.

Người đàn ông đó dường như đọc được ý nghĩ của An Vi. Anh ta cười gió một tiếng rồi rời bước chân, hướng ra phía phòng khách.

- Cô giặt giúp tôi chiếc áo sơ mi này và cả ga trải giường nữa. Yên tâm đi, cô không phải mẫu người phụ nữ của tôi.

An Vi thở nhẹ. Cô sờ vào túi áo, điện thoại vẫn đang nằm gọn ở đó. Người đàn ông này có vẻ rất phong trần… nhưng xem ra anh ta cũng không phải người không tử tế.

- Có điều gì không ổn sao? - Dương Kha tò mò hỏi khi nhìn thấy dáng điệu trầm tư khác ngày thường của cô.

An Vi lắc đầu:

- Không phải. Tao chỉ vừa gặp chủ nhân của căn phòng đó thôi. Và ngạc nhiên vì anh ta đẹp trai quá. - Cô cười phá lên trước câu nói tự cho là hài hước của mình. Nhưng Dương Kha không cảm thấy thế.

- Hay cậu nghỉ việc đó đi!

- Không đến nỗi phải nghỉ việc chứ? Công việc đó rất tốt và hợp đồng thì còn những hai tháng nữa. Nếu tao phá bỏ hợp đồng thì số tiền phải chi ra là không hề nhỏ đâu. – An Vi xiên chiếc dĩa vào miếng táo đặt trên bàn. - Tao sẽ ngầm nhắc nhở anh ta về án phạt tù chung thân hay tử hình. Và có lẽ, anh ta cũng hi hữu lắm mới về nhà một lần.

Dương Kha thở dài. Việc anh làm lúc này cho cô chỉ có thể là lo lắng.

- Vậy làm xong cậu nhất định phải nghỉ đấy nhé!

- Cũng không thể cứ tạm bợ bằng những công việc như thế được! – An Vi vuốt nhẹ mái tóc của mình. Cô ngẩng mặt nhìn Dương Kha với ánh mắt quả quyết. - Tao cũng là người có ước mơ và hoài bão mà.

***


- Lọ hoa này là cô mang đến sao? - Hữu Uy hết nhìn An Vi lại quay sang lọ hoa màu hồng phấn đang đặt trên bàn.

- Nếu anh không thích, tôi có thể bỏ. - An Vi hơi chút dửng dưng với người đàn ông trước mặt. Anh ta còn nhiều chuyện hơn cả Dương Kha – cô thầm nghĩ.

Hữu Uy hơi khó chịu vì thái độ của cô gái trước mặt. Anh đã quá quen với việc các cô gái vây quanh mình, hết lời ngọt ngào lại sang tán tỉnh. Vậy mà một cô giúp việc lại dùng thái độ này đối với anh. Có phải mấy ngày qua anh đã quá hiền lành, khiến cô ta có cảm giác căn nhà này là của cô ta chứ không phải của anh?

- Tôi không thích, cô bỏ đi. - Hữu Uy quăng mình xuống sofa, mở báo ra đọc.

“Vô công rỗi nghề, không hiểu tại sao dạo này anh ta lại hay xuất hiện ở nhà đến như vậy?” - An Vi bực tức lẩm nhẩm. Cô gói cả bó hoa bỏ vào thùng rác. Một người đàn ông đến con gián cũng sợ mà khiến cô nể phục sao? Thật là nực cười! Cô nhớ đến điệu bộ anh ta cuống quýt khi nhìn thấy con gián đang bò lên chân tường mà bật cười thành tiếng. Đó chính là lý do cô không cảm thấy anh ta đáng sợ nữa.

- Cô cười gì đấy? - Hữu Uy đặt tờ báo xuống bàn. Nghe thấy giọng cười của An Vi, sự xấu hổ ban nãy ùa tới. Anh cá là cô ta đang cười chuyện vừa rồi. Và anh như phát điên lên. Hình ảnh một người đàn ông quý phái, lịch lãm trong anh đã sụp đổ khi bắt gặp một con gián? Nếu không phải anh đã mắc một sai lầm “nho nhỏ” trong điều hành thì chắc chắn là bây giờ anh không phải ngồi một chỗ cũng với “bà cô giúp việc” lắm chuyện này. Và anh khẳng định khi cô ta nghe được “thiên tình sử” của anh thì sẽ không dám tỏ vẻ nữa…

- Cười ai đó hèn nhát thôi! – An Vi nhún vai một cái tỏ vẻ không quan tâm. Hữu Uy ngược lại, anh cảm thấy khí nóng đang dâng lên não. Anh nhất định phải cho cô một bài học ra trò.

- Nói tôi hèn nhát à? - Hữu Uy hùng hổ lao tới chỗ An Vi. Anh chưa biết sẽ phải làm gì nhưng cứ tiến gần lên đã, rồi sẽ trừng trị cô ta sau.

- Anh định làm gì? – An Vi quay người hét lên khi thấy Hữu Uy tiến dần đến chỗ cô.

- Rồi cô xem tôi sẽ… - Hữu Uy chưa kịp nói hết câu, anh đã bị trượt chân ngã nhào vào lòng An Vi. Chút nước rửa chén dây ra nhà An Vi chưa kịp lau đã hại anh ta – và hại cả cô nữa.

Cả cơ thể Hữu Uy áp sát vào người An Vi, tay anh bám vào vùng eo thon nhỏ của cô. Anh có thể ngửi thấy mùi hương thơm con gái rất dịu dàng từ cô. Hương thơm tự nhiên, khác hẳn với thứ son phấn của những cô gái anh thường gặp. Bờ môi Hữu Uy đọng lại trên má An Vi bỏng rát. Mọi suy nghĩ của anh đã bị chế ngự bở hương thơm tỏa ra từ phía cô.

Trái với những cảm nhận của Hữu Uy, An Vi bực mình vì eo rất đau do va mạnh vào bàn bếp. Cái gã đáng ghét này thật không được tích sự gì cả. An Vi nhăn mặt.

- Thực ra cô cũng đáng yêu đấy chứ?- Hữu Uy mơ màng nói trong vô thức, bàn tay anh mỗi lúc một xiết chặt chiếc eo nhỏ của An Vi, cánh môi định lần xuống đi tìm bờ môi cô. Dòng máu Don Juan vẫn luôn cuộn chảy trong người anh. Chưa có cô gái nào gần anh mà lại từ chối sự ma mị của anh. Một cô gái dễ thương như thế này, kể ra cũng không tệ.

- Bốp…- Năm ngón tay của An Vi in hằn trên má Hữu Uy. Anh ôm má, tròn mắt nhìn cô. Đến cả mẹ anh cũng chưa bao giờ tát anh. Vậy mà cô ta dám?

An Vi nghiến răng, chỉ tay vào mặt Hữu Uy. Những gã công tử nhà giàu đều là những kẻ ngông cuồng. Nếu hôm nay cô không giáng cho hắn một đòn thì có lẽ bản thân cô cũng thấy bực tức với chính mình.

- Anh đúng là đồ tồi.

- Cô dám đánh tôi cơ đấy.

Hữu Uy khoanh tay trước ngực, nhìn vào mắt An Vi. Đôi mắt đen của cô ta không một chút áy náy mà tràn đầy tức giận. Anh chờ đợi từ phía cô một lời xin lỗi nhưng chắc chắn là cô sẽ không làm thế. Mẹ anh đã tìm cho anh một cô gái giúp việc thật là thú vị. Cứ để xem cô ta sẽ ương bướng được bao lâu.

An Vi cởi phăng chiếc tạp dề, vứt lên bàn bếp.

- Tôi nghỉ việc.

Nói rồi, cô qua dãy ghế sofa và lao nhanh về phía cửa. Phải chạy trốn thật nhanh trước khi con người kia nổi điên.

Thế là mất toi một công việc tốt. – An Vi tát tát vào mặt mình. Giá như biết kiềm chế hơn một chút. Nhưng cô biết rõ với tính cách của mình thì công việc đó cũng không thể bền được. Cô vung chiếc túi xách lên. Thôi, cứ coi như không may đi.

Trong khi đó Hữu Uy ngồi thừ trên chiếc ghế cạnh bàn ăn. Chiếc bồn rửa bát bên cạnh vẫn còn ngổn ngang những ly chén An Vi để lại. Anh rờ tay lên má mình rồi bất giác mỉm cười. Anh sẽ không để cô ta bước ra cuộc sống của anh dễ dàng như thế.

- Mẹ có ký kết hợp đồng với cô gái giúp việc cho con không mẹ? - Hữu Uy hỏi chỉ là để mở đầu bởi anh tin chắc câu trả lời của mẹ anh sẽ là có. Tính bà vốn rất cẩn thận, mọi cuộc trao đổi đều phải thông qua hợp đồng.

- Mẹ có nhưng sao thế con trai? Cô ấy không đến như đã hứa à? - Bà Lan ngạc nhiên hỏi Hữu Uy.

- Mẹ chuyển lại ngay cho con bản hợp đồng nhé. Có vài chuyện con cần gấp.

- Vậy để lát mẹ gửi cho. Mà con này – Bà Lan hơi chút ngập ngừng… – chừng nào ba con hết giận, mẹ sẽ lựa lời nói lại để con tiếp tục công việc nhé.

Hữu Uy thả lỏng cơ thể. Ánh sáng xuyên qua những tấm kính trắng chiếu lên gương mặt rạng rỡ.

- Cứ coi như là con đang nghỉ ngơi thôi mà mẹ.

Email đến, Hữu Uy đọc lướt qua một lượt rồi vui vẻ ấn dãy số điện thoại trên hợp đồng. Những tiếng tút vang lên dài hơn anh mong đợi. Nhưng cuối cùng thì cô gái đó cũng bắt máy, alô một tiếng đầy dịu dàng. “Đúng là giọng nói dễ lừa người” - anh lẩm nhẩm.

- E hèm, cô có phải là… An Vi? -Anh hạ giọng xuống thấp hơn một chút ở tên cô.

An Vi thoáng chút ngỡ ngàng rồi rất nhanh sau đó, cô nhận ra giọng nói của Hữu Uy. Đồ chết tiệt này gọi cô có việc gì? Nửa tháng lương của cô, cô cũng chịu thiệt không lấy, hà cớ gì anh ta còn gọi điện cho cô nữa? Không phải anh ta cố tình bịa các lý do là cô đã lấy cắp hay làm hỏng thứ gì để bắt vạ đó chứ?

- Tôi đã nói là tôi nghỉ việc rồi cơ mà. - An Vi cao giọng. -Thật là bực mình với những gã nhiều chuyện.

- Nhưng cô đã quên mất những điều khoản trong hợp đồng. Cô sẽ bị phạt nếu như cô không làm đủ ba tháng. Mà xem ra, cô cũng chẳng phải người có tiền?

An Vi dường như nghe thấy nụ cười ruồi đặc trưng của anh ta. Cô bặm môi. Những điều khoản trong hợp đồng, sao cô có thể quên được cơ chứ? Đúng là cô chưa thể dễ dàng thoát được con người điên rồ này. Suýt chút nữa nụ hôn môi đầu đời của cô đã bị anh ta cướp đi. Vậy mà bây giờ vẫn phải đối diện với anh ta.

- Cô quay lại đây ngay cho tôi! - Hữu Uy vắt chân nở một nụ cười đắc thắng. Rồi anh lẩm bẩm: “Cô chết chắc rồi”.

- Anh đã quên mất những điều khoản trong hợp đồng? – An Vi nhắc lại. -Trong hợp đồng có ghi rõ là tôi có thể đến vào bất cứ thời gian nào, miễn là xong công việc trước mười chín giờ tối – hoàn toàn không bị ép buộc phải nghe theo lệnh của ai cả.

Hữu Uy ngồi thẳng người dậy. Anh lôi máy tính lại gần, liếc nhanh những dòng chữ trên màn hình rồi nheo nheo mắt cười.

- Nhưng cô đã xong công việc đâu, còn những chiếc ly chưa rửa xong. Và bây giờ đã là mười tám giờ ba mươi chín phút. – Hữu Uy thì thào. Lần này thì anh chắc chắn giành phần thắng.

An Vi thở hắt một hơi:

- Tôi sẽ không phá bỏ hợp đồng nhưng tôi chấp nhận trừ lương vì đã không hoàn thành công việc. Thế nhé. Chào anh.

An Vi nhanh chóng tắt máy. Con người này quả thực làm cô thấy muốn phát điên lên.

Hữu Uy ngây người khi nghe những tiếng tút tút kết thúc cuộc gọi. Cô ta dám chơi mình cơ đấy, thật là giỏi. Anh vỗ vỗ trán. Để xem ngày mai, tôi sẽ xử lý cô như thế nào. Giờ thì cũng không vội. Anh tiến đến phía bồn rửa, tráng nốt những chiếc ly vẫn còn bám đầy bọt xà phòng, xếp lên giá, trong lòng cảm thấy có chút phấn khích. Chưa bao giờ anh mất công chờ đợi một người phụ nữ nào khác, ngoại trừ mẹ anh.

***


- Có điều gì đó không ổn sao?

Trông dáng điệu của An Vi, Dương Kha đoán biết ngay là có điều gì đó. An Vi uể oải rút khăn lau mặt.

- Chẳng có chuyện gì cả đâu.

- Thật chứ? - Dương Kha nhìn An Vi với con mắt dò hỏi. Cô liếc anh một cái.

- Đã bảo không là không mà, nhiều chuyện.

An Vi không muốn ngày nào Dương Kha cũng phải lo lắng cho mình. Giữa cô và anh chỉ là quan hệ bạn bè, ai cũng có cuộc sống riêng, không nhất thiết phải làm phiền nhau vì những chuyện nhỏ nhặt như vậy.

Chợt nhớ ra câu chuyện ban sáng, Dương Kha hỏi An Vi:

- Tớ có một bạn nữ đồng nghiệp đang kiếm chỗ làm, phòng cậu rộng, có định ở ghép không? Bạn ấy xem chừng cũng rất tốt.

- Được thế thì còn gì bằng, tiền nhà đắt đỏ ghê cơ. - An Vi vắt nước từ chiếc khăn tay - Bạn ấy đã biết phòng này chưa?

Dương Kha gật đầu:

- Bạn ấy đã đến chơi một lần và biết rồi. Nếu cậu đồng ý thì bạn ấy sẽ sớm chuyển thôi. Ừm, có thể là ngay ngày mai.

An Vi phơi khăn lên dây rồi quay sang nhìn Dương Kha với ánh mắt trìu mến.

- Cám ơn mày!

Dương Kha hơi ngạc nhiên với ánh mắt này của An Vi. Anh thấy chút bối rối. Hiếm khi An Vi nhìn anh như thế. Anh cố kìm lại những nhịp tim đang run rẩy trong lồng ngực. Anh vờ quay mặt đi tìm kiếm một thứ gì đó.

- Cảm ơn gì chứ? Lại khách sáo rồi.

***


Thảo Ninh nhìn người con gái trước mặt thầm đánh giá. Cô ta không quá xinh, dáng người cũng không quá chuẩn, chỉ có điểm thu hút là đôi mắt luôn lấp lánh cười.

- Chào bạn. Chúng mình sắp tới sẽ ở cũng nhau. Bạn đưa đồ đây mình đỡ cho.

Thảo Ninh cũng mỉm cười xã giao đáp lại. Lý do cô đến đây, đơn giản chỉ là ở gần Dương Kha. Cô thích anh ngay từ lần đầu tiên gặp mặt ở chỗ làm. Ân cần và biết quan tâm, đó là những điều khiến Thảo Ninh rung động. Dương Kha không dùng những lời lẽ êm tai để tán tỉnh cô như những cậu trai từ trước đến nay cô vẫn biết. Anh điềm đạm và chín chắn, luôn nói ít làm nhiều, và khi đã nói ra, nhất định là sẽ làm được. Một tiểu thư như cô thuyết phục bố mẹ cho mình ra ngoài tự lập trong một năm, cũng chỉ vì tình cảm này với anh.

- Để tớ giới thiệu hai người với nhau nhé!

- Thôi, để bọn tôi tự tìm hiểu, ở chung với nhau mà, không cần người giới thiệu đâu. Phải không bạn? -An Vi ngắt lời Dương Kha, quay sang nhìn Thảo Ninh, đôi mắt hấp háy cười tìm sự đồng tình.

- Đúng thế đó Dương Kha, để bọn mình tự nói chuyện với nhau thì hay hơn. - Thảo Ninh dịu dàng nói.

Ba người cùng nhau dọn đồ. Căn phòng của An Vi tuy cũng không rộng lắm, nhưng hai người ở thì cũng đủ thoải mái. Thảo Ninh luôn đưa mắt nhìn về phía Dương Kha. Cô thấy hạnh phúc khi được ở gần người mình yêu thương.

Những giọt mồ hôi đã lấm tấm trên trán anh. Thảo Ninh rút chiếc khăn tay từ trong túi xách, nhẹ nhàng lau cho Dương Kha:

- Cậu vất vả quá, đổ mồ hôi hết rồi.

Dương Kha ngại ngùng, ánh mắt vô thức liếc nhìn An Vi.

- Để mình tự lau được rồi. - Anh đón lấy chiếc khăn từ bàn tay Thảo Ninh, lau nhẹ lên vầng tráng cao rộng. Thảo Ninh có cảm giác không ổn trong cái nhìn của Dương Kha, một chút lửa ghen nhen nhóm trong lòng cô. Liệu có phải Dương Kha luôn tìm cách lảng tránh cô chỉ vì cô gái này?

An Vi không biết những gì đang diễn ra. Cô vui vẻ sắp đồ như một đứa trẻ. Rồi chợt nhớ ra, cô liếc nhìn đồng hồ. Đã gần năm giờ chiều, làm giúp việc không có ngày chủ nhật.

- Hai bạn dọn nốt giúp mình nhé! – An Vi cười cầu hòa – Mình đến giờ phải đi làm việc rồi.

An Vi phủi phủi hai bàn tay vào nhau, bước ra phía cửa lấy túi xách. Bất giác Dương Kha nắm lấy cánh tay cô trước vẻ mặt thoáng tối lại không ai hay biết của Thảo Ninh:

- Cậu cẩn thận đấy!

An Vi đẩy cánh tay Dương Kha, xỏ chân vào chiếc giày đế bệt.

- Biết rồi, khổ lắm, nói mãi.

Đoạn cô quay lại vẫy tay chào:

- Lát nữa mình sẽ về thôi. Dương Kha không được bắt nạt Thảo Ninh đấy nhé.

- Cô ấy thật là một cô gái vui vẻ. - Thảo Ninh cầm lấy chiếc khăn trong bàn tay Dương Kha dò hỏi.

- Cô ấy rất thoải mái mà, rồi cậu sẽ thấy. – Ánh mắt Dương Kha sáng lên. Mỗi lần cậu nói chuyện về An Vi, người ta đều có thể dễ dàng bắt gặp ánh mắt này nơi anh.

Thảo Ninh cảm thấy có chút đau nhói trong lồng ngực. Cô không nghĩ khi chuyển đến bên cạnh anh, cũng là lúc cô chuyển đến bên cạnh “đối thủ” của mình. Nhưng điều đó cũng tốt, cô sẽ có cớ gần anh hơn và cô sẽ tìm cách chia rẽ hai người. Trong tình yêu, hoàn toàn không có sự nhượng bộ.

- Cuối cùng thì cô cũng đã đến.

Hữu Uy xoay đi xoay lại chiếc ghế trong phòng làm việc. Ngày hôm nay trôi qua thật chậm chạp, thi thoảng anh lại ngó đồng hồ, rồi bỗng thấy bực mình khi nó bỗng chạy lề mề hơn mọi hôm.

An Vi không mấy để ý đến lời nói đó của Hữu Uy, cô lập tức bắt tay vào những công việc như thường lệ. Có vẻ Hữu Uy đang muốn trả thù cô nên anh ta đã khuấy tung mọi thứ để cô dọn dẹp. An Vi khẽ thở dài một tiếng, có đúng người đàn ông trước mặt cô gần ba mươi không? Cô thấy anh ta thật trẻ con quá mức. Thảo nào đến bây giờ vẫn còn chưa có vợ.

Hữu Uy thấy An Vi lẳng lặng dọn dẹp không nói gì, anh cảm thấy bức bối. Anh tìm cách phá đám cô bằng cách tiến gần lại chiếc máy giặt, nơi cô đang vật lộn giặt tay hàng đống quần áo và chăn ga anh vứt sẵn ra.

- Công việc này cũng thật là thú vị nhỉ?

An Vi không đáp lại. Cô vẫn mải miết vò, không có dấu hiệu của sự ngừng nghỉ.

- Cô sẽ còn phải làm việc ở đây những hơn một tháng nữa cơ đấy!

Vẫn im lặng. Hữu Uy bắt đầu thấy mình thật giống một tên ngốc. Rốt cuộc anh đang làm cái quái gì thế cơ chứ. Mong mỏi một cô nàng giúp việc đến chỉ để có ý định chọc ghẹo cô ta bằng những lời “thiếu I – ốt” vậy sao?

Hữu Uy quyết định đổi chiêu thức. Anh ghé sát đầu vào vành tai An Vi, phả vào đó một luồng khí nóng.

- Eo cô rất nhỏ và má cô rất mềm. - Cách khích tướng “có chiến thuật” này thật hiệu quả. An Vi đưa tay lên nhưng rất nhanh, anh đã kịp nắm lấy bàn tay đang đeo găng với đầy bọt xà phòng của cô.

- Cuối cùng thì cô cũng chịu phản ứng…

- Anh hết trò để làm rồi à. Sao anh rỗi việc thế? Phá đám tôi là công việc hiện tại của anh à. Ai trả lương cho anh thế? - An Vi nói gần như hét lên.

Hữu Uy thấy cô tức giận đỏ bừng cả hai má, anh lại càng khoái chí. Anh giữ chặt tay cô, ghé gần mặt hơn nữa… những hàng lông mi chỉ suýt chút nữa là chạm vào nhau.

- Tôi thích nhìn thấy em thế này!

Đôi mắt của An Vi mở to đầy sửng sốt. Anh ta nói cái quái gì thế này? Tôi với em á?

Chính Hữu Uy cũng cảm thấy ngạc nhiên trước câu nói của mình. Câu nói ấy trôi ra khỏi miệng anh một cách vô thức. Nó tự nhiên như những gì anh đã nghĩ rất lâu nhưng chưa nói được thành lời.

An Vi giật mạnh tay mình ra khỏi tay Hữu Uy, cười khẩy:

- Món đó của anh chỉ áp dụng được với những cô gái ngây thơ cả tin thôi nhé. Tôi với anh là quan hệ công việc đấy… quan hệ công việc đấy, anh hiểu không? Đừng có giở trò với tôi.

- Quan hệ chủ tớ. - Hữu Uy khoanh tay trước ngực. Anh cố át đi cái suy nghĩ ngu ngốc là muốn được hôn Ái Vi.

- Cô em cũng tỉnh đòn đấy.

- Thưa ông chủ, mời ông ra ngoài phòng khác ngồi cho người đầy tớ này tập trung làm việc. - An Vi mỉa mai. Cô tống đống quần áo vừa vò xong vào máy giặt. Hữu Uy xoay gót.

- Trả lại không gian đầy tớ cho cô em nhé!

***


Hữu Uy ngồi trầm ngâm trước bàn làm việc. Cô gái này tại sao lại khiến anh không ngừng nghĩ tới vậy? Cô ta chỉ là một người giúp việc, cũng chẳng xinh đẹp và hoàn toàn không phù hợp với những tiêu chuẩn về một người con gái lý tưởng anh đặt ra. Vậy mà sao trước mặt cô, lúc nào anh cũng cảm thấy mình như một gã ngốc. Hai mươi bảy tuổi, anh đã từng trải qua rất nhiều mối tình. Vậy mà tại sao đứng trước cô gái này, anh lại có một cảm xúc rất khác. Đầu óc anh nghỉ ngơi nhiều quá thành ra lẩn thẩn mất rồi sao?

- Mẹ, nếu như luôn nghĩ đến một cô gái chả có gì đặc biệt thì điều đó có nghĩa là gì?

- Cô gái nào làm con trai của mẹ nhớ thương như vậy? - Bà Lan mỉm cười trước câu hỏi siêu ngốc nghếch của con trai. Dạo này cậu con út bé bỏng của bà thật là nhiều tâm sự.

- Cô gái giúp việc đó mẹ. - Hữu Uy thành thật. Bà Lan bật cười thành tiếng.

- Là cô gái giúp việc đó à?

Hữu Uy hơi tự ái:

- Cô ta thật tầm thường nên con mới hỏi điều đó có nghĩa là gì. Con đâu có yêu cô ta mà mẹ cười?

Bà Lan trở lại nghiêm túc:

- Cô gái đó rất được đấy.

- Mẹ? - Hữu Uy ngạc nhiên. - Con trai mẹ đâu có ế mà mẹ lại hạ tiêu chuẩn xuống thấp như vậy? Cô ấy… chỉ là một cô gái giúp việc.

Hữu Uy hơi lúng túng. Thực ra, anh đã tưởng tượng ra cảnh mẹ anh cau mày mắng mỏ những suy nghĩ này của anh đối với một cô gái tầm thường như thế. Gia đình anh là gia đình danh giá, mẹ anh đâu có thể dễ dàng mà đồng ý một cô gái như vậy – ngay cả bản thân anh cũng không thể chấp nhận nổi với suy nghĩ đã thích cô ta. Anh nói chuyện với mẹ, chỉ mong những lời phản đối của mẹ dập tắt đi cái ý tưởng ngu ngốc đó của anh, vậy mà giờ phút này, bà lại cổ vũ là sao?

- An Vi là một cô gái tốt, nó cũng đã tốt nghiệp đại học đàng hoàng đấy chứ?

- Con không tin lý do này của mẹ. - Anh hơi ngả người ra sau ghế. - Chẳng lẽ cô ta lại là công chúa đội lốt Lọ Lem? - Hữu Uy nhướn mày hỏi.

- Không hẳn nhưng cũng gần như thế. - Bà Lan khuấy đều ly nước cam rồi đưa cho con trai – Con bé là con gái bà bạn học cùng cấp ba của mẹ, gia đình cơ bản, nề nếp. Và sắp tới khu đất rộng lớn mà ba mẹ con bé đang sở hữu được nhắm tới để xây dựng một khu resort cao cấp.

- Con biết là mẹ cũng không chịu thiệt đâu mà! - Hữu Uy đón lấy ly nước cam từ phía mẹ, nhấp một ngụm.

Bà Lan nhìn xoáy sâu vào mắt con trai:

- Nó không đáng gì so với gia đình ta đâu con trai, cái quan trọng là mẹ của con bé đã từng cứu mẹ.

Hữu Uy vươn vai, mọi muộn phiền trong anh đã hoàn toàn bay biến. Không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi như thế! An Vi, An Vi…. Cái tên này hiện lên trong tâm trí anh đầy ngọt ngào. Giờ đây, anh chỉ mong từng phút từng giây cô đến đây để xóa tan đi những giờ khắc trống rỗng trong anh. Anh mỉm cười mở điện thoại, trên nền màn hình là An Vi nở một nụ cười rất tươi khi đang đứng lau ô cửa kính. Anh đã rất vất vả mới có thể chụp được một bức hình “tử tế’’ của cô. Anh thắc mắc tự hỏi, tại sao cô lại cười vui vẻ như thế mỗi khi nhìn thấy một chiếc máy bay bay ngang qua? Và cái động tác kỳ lạ của cô nữa… nó biểu thị cho điều gì? Anh muốn biết, rất muốn biết… tất cả những gì về cô.

An Vi đến muộn hơn bình thường. Hữu Uy rất sốt ruột. Anh hết cầm tờ báo lên rồi lại hạ xuống. Anh đi đi lại lại trong căn phòng. Bật, rồi lại tắt ti vi. Cô gái kỳ quặc này luôn làm người ta muốn phát điên lên.

An Vi vừa mở cửa đã thấy gương mặt của Hữu Uy đập vào mắt. Cô ngán ngẩm lắc đầu. Đúng là ngày nào cũng phải gặp anh ta thật khó chịu. Cô bước thằng vào bếp, mặc chiếc tạp dề lên người, định bụng bắt đầu với công việc dọn dẹp chiếc tủ lạnh thi thoảng bị Hữu Uy làm lem nhem bởi đồ ăn nhanh. Nhưng thật kỳ lạ, tất cả như đã được dọn dẹp hết một lượt. An Vi có cố kiếm cũng chỉ phải làm vài việc lặt vặt như kéo lại chiếc khăn trải bàn cho phẳng phiu và lau qua một vài vệt nước vẫn còn vương vãi trên sàn nhà gỗ.

- Tôi đã dọn hết cho em. - Hữu Uy đứng tựa lưng vào bức tường trước cửa phòng ăn.

- Tại sao anh phải dọn? - An Vi nhìn Hữu Uy đầy khó hiểu.

- Vì tôi muốn mời em đi ăn cơm. Thời gian em dọn dẹp sẽ quy ra thời gian em phải đi chơi cùng tôi. Ok? Bình thường em dọn nhà trong một tiếng rưỡi.

An Vi cởi chiếc tạp dề treo lên móc.

- Tôi chỉ ký hợp đồng dọn dẹp chứ không ký hợp đồng làm bạn gái của anh.

- Em thật bướng bỉnh. - Hữu Uy kéo cánh tay An Vi, đôi mắt đẹp của anh nhìn xoáy sâu vào mắt cô.

- Làm bạn gái anh nhé!

An Vi bặm môi. Người đàn ông này càng ngày càng quá đáng. Anh ta định lôi cô ra làm đồ tiêu khiển cho hết những tháng ngày nhàn rỗi sao? An Vi đá mạnh vào chân Hữu Uy.

- Quan hệ của chúng ta là quan hệ chủ tớ.

Hữu Uy nhăn nhó trước cú đá bất ngờ của An Vi.

- Em không đồng ý, anh sẽ theo em về tận chỗ em ở.

- Anh thích thì cứ việc.

An Vi bước đi không hề ngoái lại. Những người như anh ta chỉ giỏi nói những lời hoa mỹ mà thôi.

“Cô ấy không tin mình?” - Hữu Uy tự hỏi. Mình nhất định sẽ làm cho cô ấy phải tin. Anh khoác nhanh chiếc áo sơ mi lên người rồi vội vã cài cúc lại. Cuộc truy đuổi bắt đầu…

An Vi vẫn lững thững đi trên đường. Hữu Uy, anh ta bị bệnh gì không biết nữa? Chỉ còn gần một tháng nữa là hợp đồng kết thúc, lúc đó, cô sẽ hoàn toàn chẳng bị ràng buộc gì bởi anh ta. Cứ tưởng là một món hời, ai ngờ lại là một gánh nặng. An Vi thở dài, cô đá chân cho viên sỏi nhỏ chạy dọc trên đường cùng mình.

Dương Kha và Thảo Ninh chưa về. An Vi tra chìa khóa vào ổ, cánh cửa ken két mở ra. Cô thả mình nằm xoài trên chiếc phản gỗ, áp mình vào gối. Hương thơm của Thảo Ninh vấn vít in lại trong từng sợi vải. Thảo Ninh thật là một người con gái tuyệt vời, xinh đẹp, giỏi giang, làm gì cũng tốt. Cô thầm ghép đôi Thảo Ninh và Dương Kha, thấy họ đúng là xứng đôi vừa lứa. Có những người sinh ra là để dành cho nhau.

An Vi nhớ đến mối tình thời đại học của mình. Cô luôn dõi theo bước chân anh mỗi khi anh tới lớp. Cô có thể nhận ra anh trong hàng chục con người đang nhộn nhạo ngoài sân trường. Anh đẹp trai và tài giỏi, chỉ có những người con gái ưu tú mới có thể phù hợp với anh. Cô thì không phải là một người con gái ưu tú. Cô không dám theo đuổi anh. Cô đứng nhìn những người khác tặng quà cho anh những dịp lễ tình nhân, cũng mong mình một lần can đảm được như những người con gái ấy nhưng cô không thể… Cũng có đôi lúc anh cười với cô. Nụ cười tỏa sáng đầy dịu ngọt. Nhưng cô không tự mê hoặc mình quá lâu. Tình yêu với anh, cô vẫn mãi mãi giấu kín tận sâu trong đáy lòng.

Khi rời chân khỏi giảng đường đại học, cô đã nguyện mãi mãi quên đi tình yêu ấy. Nhưng điều đó xem ra thật khó, yêu một người, lại là yêu thầm, cảm giác lại càng khó quên. Cô chỉ mong chờ thời gian là liều thuốc tốt nhất xóa bỏ mọi nỗi đau. Hơn nữa, cô không còn có cơ hội được gặp anh. Cô tin, tất cả rồi sẽ chỉ còn là ký ức.

Có tiếng gõ cửa. Chẳng lẽ Thảo Ninh đã về? An Vi nhấc mình ra khỏi chiếc giường, tiến về phía cửa.

Cô nhìn người đàn ông trước mặt, cảm giác như sét đánh giữa trời quang…

- Sao lại là anh?

- Tôi đã nói là sẽ theo em về tận chỗ em ở cơ mà.

Hữu Uy nheo nheo đôi mắt nhìn cô.

- Anh… - An Vi nghẹn lời. Cô tưởng anh ta chỉ dọa cô, vậy mà anh ta làm thật.

- Có định cho tôi vào nhà không. Hàng xóm đang nhìn em kìa.

An Vi ló đầu ra khỏi cánh cửa. Mấy em đang nhìn cô cười, bắc tay lên che miệng nói bằng khẩu hình: “Người yêu chị đấy à?” rồi rúc rích cười với nhau khiến An Vi đỏ mặt.

- Anh vào trong nhà đi. Nhưng mà chỗ ở của đầy tớ không thể sánh được với chỗ ở của ông chủ đâu nhé.

Hữu Uy không ngại ngùng bước thẳng vào phòng. Anh nhìn quanh một hồi rồi gật gù.

- Cũng đâu đến nỗi nào?

Hữu Uy cầm chiếc ảnh trong khung nhỏ đặt phía đầu giường An Vi, anh miết một ngón tay lên tấm ảnh. Nụ cười An Vi sáng rõ hơn, dòng chữ phía dưới ảnh cho anh biết lúc đó cô mới bước chân vào đại học. An Vi vẫn còn khoác trên mình bộ đồng phục học sinh cấp ba, tóc buộc cao đuôi ngựa.

An Vi để mặc Hữu Uy đi đi lại lại trong phòng, lòng cô nóng như lửa đốt. Cô chỉ mong Thảo Ninh và Dương Kha về để giải vây giúp cô, không cô chắc ức nghẹn họng với người đàn ông này mất.

- Em ở đây một mình à? - Hữu Uy đặt khung ảnh ngay ngắn về chỗ cũ, cất tiếng hỏi.

- Không, hai mình. Anh uống nước không?

- Cũng được.

Hữu Uy duỗi chân ra đầy thoải mái. Anh cảm thấy rất hài lòng về việc đã phát hiện ra “hang ổ” của cô. Anh định hỏi An Vi thêm mấy câu thì có tiếng xe máy vào cổng. Mắt An Vi sáng lên, cô bỏ ngay cốc nước xuống rồi chạy ra phía cửa. Rốt cuộc thì Thảo Ninh và Dương Kha cũng về.

Dương Kha thấy sự xuất hiện đầy bất ngờ của Hữu Uy trong phòng thì đưa mắt nhìn An Vi như muốn dò hỏi.

- Ông chủ của tao đấy! - An Vi nhún vai.

Dương Kha không nói gì, anh về phòng cất đồ rồi lập tức quay trở lại. Anh thấy rõ, An Vi cũng không thích thú gì với sự xuất hiện của người đàn ông này.

Hữu Uy đặc biệt khó chịu khi thấy xuất hiện bên An Vi là một người đàn ông khác. Cô chưa phải là của anh nhưng anh thích cô và chỉ cần như vậy, anh nghĩ mình cũng đã có cớ để ghen.

Hai người đàn ông chưa kịp chào hỏi nhau, chỉ mới đụng chạm bằng những ánh mắt không mấy thiện cảm thì Thảo Ninh đã reo lên.

- Hữu Uy, sao anh lại đến đây?

- Thảo Ninh - Hữu Uy hồ hởi – Sao em cũng lại có mặt ở đây thế?

- Thì em ở đây mà. – Thảo Ninh lấp lửng rồi nhanh chóng đổi chủ đề, đưa mắt sang An Vi dò hỏi -Cậu quen anh họ tớ à?

- Anh họ cậu á? An Vi hơi ấp úng – Cũng gọi là quen.

- Anh là bạn trai cô ấy đấy!

Hữu Uy nói bằng giọng nửa đùa nửa thật. Nhưng ngay lập tức anh cảm nhận được cái nhìn sắc lạnh của An Vi và người đàn ông đứng bên cạnh. An Vi thì được phép nhưng còn anh ta là gì của An Vi mà nhìn mình với ánh mắt như thế? Hữu Uy càng thêm khó chịu.

- Anh ba hoa gì thế chứ. Đúng là đồ mặt dày…

An Vi đá chiếc dép đi trong nhà ra phía cửa. Cô không trút giận được lên Hữu Uy nên đành “chém thớt” chiếc dép tội nghiệp.

- Uầy, dám nói anh Hữu Uy mặt ba hoa mặt dày thì quan hệ của hai người không đơn giản đâu nhé.

Thảo Ninh vờ làm vẻ vô tình quay sang nói với Dương Kha. Dương Kha im lặng, nhưng Thảo Ninh có thể nhìn thấy trán anh hơi chau lại. Cô cười thầm. Rốt cuộc thì cơ hội của cô cũng đã đến.

Thảo Ninh rót nước vào chiếc cốc ban nãy An Vi còn đặt trên bàn, đẩy ra phía trước mặt Hữu Uy đầy thân thiện.

- Anh Hữu Uy ở đây ăn cơm cùng bọn em!

- Nhưng mà anh sợ có người không thích kìa.- Hữu Uy liếc nhìn An Vi đầy khiêu khích.

- Mấy khi anh họ tớ đến chơi, bọn mình mời anh ấy một bữa cơm, có được không An Vi?- Thảo Ninh dịu dàng.

- Ừ, được thôi, vậy để tớ đi chợ nhé! - An Vi cũng không muốn trở thành người mất lịch sự. Dù sao anh ta cũng là anh họ của Thảo Ninh mà.

- Để tớ đi chợ cùng cậu! - Thảo Ninh vòng lấy tay An Vi, bộ dạng thân mật.

Nhưng đúng lúc ấy, Dương Kha đã lên tiếng:

- Cậu ở nhà với anh họ đi, để tớ cùng An Vi đi chợ.

Nhìn gương mặt lạnh lùng của Dương Kha. Nụ cười trên môi Thảo Ninh thoáng chút gượng gạo. Có thể lúc này Dương Kha đang không hài lòng vì cô nhưng lùi một bước để tiến hai bước. Cô chấp nhận.

- Vậy hai người đi chợ nhé!

Dương Kha song song bước bên cạnh An Vi. Trong tâm trí anh tất cả đang rối bời. Anh muốn An Vi tự nói nhưng cô vẫn im lặng. Anh cảm thấy đau lòng. An Vi thực có tình cảm với người đàn ông này sao?

- Người đàn ông đó…

- Đang khiến tao đau đầu đây. Anh ta nói thích tao. -An Vi ngước đôi mắt trong lên nhìn Dương Kha. Trái tim Dương Kha như bị ai đó xiết chặt lại.

- Vậy cậu có thích anh ta không? - Dương Kha hỏi. Những nhịp thở của anh trở nên phấp phỏng. Anh rất sợ câu trả lời của An Vi sẽ là có.

- Anh ta thật là buồn cười. - An Vi đá đá mũi giày xuống đường.

Câu trả lời như vậy có nghĩa là gì? Dương Kha không hiểu. Anh mong An Vi rõ ràng một tiếng có hoặc không. Có như vậy, anh mới thôi cảm thấy hoang mang như bây giờ. Khi yêu, thực ra trái tim của người đàn ông cũng rất yếu mềm. Một chút biểu lộ không phản kháng với người đàn ông khác của người phụ nữ họ yêu cũng khiến cho họ lo lắng.

- Mà Thảo Ninh với mày thực là xứng đôi đấy!

An Vi đột ngột chuyển đề tài. Những gì trong tâm trí cô lúc nãy chợt được khơi gợi lại.

- Không nói chuyện của tớ với Thảo Ninh. Hoặc nói chuyện cậu và anh ta, hoặc là nói chuyện tớ với cậu thôi. - Dương Kha hơi gắt lên.

An Vi, cậu có biết là trong trái tim của tớ chỉ có mình cậu thôi không. Làm ơn đừng dày vò nó đau đớn nữa. Tớ đã chờ đợi cậu suốt mười sau năm, cậu định cho tớ chờ đợi đến bao giờ nữa? Chờ đợi không phải là việc khó khăn nhưng điều khó khăn ở chỗ là người ta không biết mình phải chờ đợi bao lâu. Dương Kha muốn nổ tung. Anh muốn đem lòng mình trải ra cho An Vi biết nhưng anh biết, nếu nói ra lúc này, anh sẽ lại một lần nữa thất bại. Và tình bạn của anh với An Vi cũng có thể trở nên gượng gạo.

- Biết nấu món gì bây giờ nhỉ? - An Vi đột ngột dừng lại, tần ngần đứng trước quầy bán rau. - Nấu canh bí đỏ được không? - An Vi giật giật tay Dương Kha.

Dương Kha thở dài. Cô quả thực cũng rất có năng lực làm người khác phát điên.

***


- Anh thích An Vi thật sao? - Thảo Ninh tò mò nhìn Hữu Uy hỏi.

Anh nhấp một ngụm nước, bình thản nói:

- Em đã thấy anh phải kỳ công theo đuổi một cô gái nào bằng cách đến tận nơi như thế này chưa?

- Tình yêu thật dễ khiến người ta thay đổi. Nếu anh thích An Vi thật, em sẽ giúp. - Thảo Ninh bật cười. “Nếu anh chỉ có ý định trêu đùa cô ấy thôi, em cũng sẽ giúp” – Thảo Ninh thầm nghĩ.

- Em giúp được anh sao?

Hữu Uy nhướn lông mày lên hỏi, giọng nói biểu lộ chút nghi hoặc. Không phải anh nghi ngờ lời nói của Thảo Ninh. Cô ấy nói giúp là đương nhiên sẽ giúp. Nhưng cái mà anh nghi ngờ là liệu An Vi có dễ dàng rơi vào vòng sắp đặt hay không.

- Đương nhiên, em là bạn cùng phòng của cô ấy cơ mà. Giúp anh, đâu thiếu gì cách. Nhưng nếu anh không muốn thì thôi. Em cũng không thích mang tiếng lo chuyện bao đồng. - Thảo Ninh vờ giả giọng hờn dỗi.

- Anh đâu có ý thế. Vậy trông cậy cả vào em nhé. - Hữu Uy chắp tay, cúi đầu trước mặt Thảo Ninh.

- Anh thật là hài hước.

- Nhưng hình như An Vi chỉ nghĩ anh là một kẻ quái đản, sẽ mất thời gian để cô ấy có thể tin tưởng anh. - Hữu Uy giọng hơi chán nản.

Lần đầu tiên anh thực sự quan tâm đến một cô gái thì đã bị cô ấy giày vò đến khổ sở. Hữu Uy với tay lấy lại tấm ảnh, chạm nhẹ lên gương mặt An Vi. Giá như anh cũng có thể tự nhiên chạm vào cô, như đối với bức ảnh này thì tốt biết bao nhiêu.

Thảo Ninh ngẫm nghĩ một lúc rồi đứng dậy, nhìn vào tấm lịch. Trong cô, một toan tính hoàn hảo đã nảy sinh. Cô sờ tay trên tấm lịch rồi dừng vào một chỗ, mỉm cười quay lại nhìn Hữu Uy.

- Chủ nhật này anh có rảnh không?

- Dạo này ngày nào anh cũng rảnh. - Hữu Uy đáp lời.

Là một người ham những cuộc vui thâu đêm suốt sáng nhưng vẫn mang trong mình dòng máu nhiệt huyết kinh doanh của ba mẹ, anh cũng hơi hối tiếc vì đã vội vàng đưa ra quyết định sai lầm đến mức ba anh phải cho anh tạm nghỉ một thời gian để tránh ồn ào. Rảnh rỗi quá mức, anh cũng đã bắt đầu thấy nhớ công việc.

- Vậy được rồi, chủ nhật này bạn em khai trương bar mới. Em sẽ rủ An Vi đi cùng và sau đó sẽ rút lui, nhường lại không gian cho hai người.

- Được vậy thì tốt quá, nhưng… – Hữu Uy hơi nhíu mày. – không gian đó liệu có phù hợp với An Vi không?

Thảo Ninh rót thêm nước vào chén cho Hữu Uy. Cô biết, không gian đó không phù hợp với An Vi. Nhưng không gian đó phù hợp với sắp xếp của cô.

- Vậy anh nghĩ còn có thể có cơ hội nào khác được nữa không?

An Vi khá thông minh, chắc chắn cô ấy cũng không dễ bị lừa. Hữu Uy gật đầu:

- Cảm ơn em.

Cuộc thương lượng của Hữu Uy và Thảo Ninh chấm dứt cũng là lúc An Vi và Dương Kha về phòng. Hai cô gái nấu ăn còn hai người đàn ông tuy ngồi đối diện với nhau nhưng cũng không nói bất cứ lời nào. Họ không thích nhau, cũng không cần khách sáo. Bữa tối hôm đó chẳng có gì thú vị, duy chỉ có Thảo Ninh cảm thấy trong lòng rất vui. Đích đến của cô ngày một gần.

Thảo Ninh tiễn Hữu Uy ra cổng. Khách của An Vi bây giờ lại trở thành khách của cô.

- Anh về cẩn thận nhé!

- Em vào nhà đi. – Hữu Uy giơ tay chào – Mong là anh có cơ hội quay lại đây.

- Nhất định là thế rồi. Nếu An Vi không mời thì em sẽ làm điều đó.

Ánh đèn nê – ông dìu dịu tỏa sáng khắp căn phòng. An Vi ngáp dài ngáp ngắn bên bức tranh chữ thập. Bức tranh thêu này cô đã định hoàn thành trước Tết để treo trong nhà, vậy mà chẳng thể đúng kế hoạch được. Mắt cô đã bắt đầu hoa lên. Đống chỉ màu lộn xộn vướng vào nhau.

Thảo Ninh xoa nhẹ chiếc khăn lau lên mái tóc vừa gội.

- Hình như cậu thêu lẫn màu rồi.

- Có lẽ thế! - An Vi vứt bức tranh thêu sang một bên rồi nằm dài ra giường.

- Tớ thấy những thứ tỉ mỉ như thế này thật là mệt. - Thảo Ninh kéo gọn bức tranh thêu sang một bên, ngồi xuống giường. Cô bắt đầu kế hoạch được sắp sẵn của mình bằng một giọng nói hết sức ngọt ngào. - Chủ nhật này cậu đến khai trương cửa hàng của một người bạn cùng tớ nhé!

- Có được không? Tớ đâu có quen biết gì? - An Vi lăn qua một bên rồi úp mặt vào gối. Cô thấy bả vai mình đau rã rời. Có lẽ tại cô cúi xuống thêu quá lâu.

Thảo Ninh dịu giọng.

- Càng đông càng vui mà!

- Vậy hôm đó tớ đi cùng cậu. - An Vi nhỏm dậy, chán nản vứt bức tranh thêu lên trên bàn, cô cũng chẳng phải là người kiên trì lâu được. Cô đấm thùm thụp vào bả vai mình. - Bây giờ thì tớ phải đi ngủ thôi!

An Vi vui vẻ ngồi sau xe của Thảo Ninh. Đã rất rất lâu rồi cô mới có thể hưởng trọn vẹn một ngày chủ nhật như hôm nay. Hữu Uy đồng ý cho cô nghỉ một hôm qua lời năn nỉ của Thảo Ninh, kể ra anh ta cũng có chút “tử tế”.

Xe dừng trước một dãy các hàng quán dài. An Vi có chút lạ lẫm. Bản thân cô chưa bao giờ đặt chân vào những nơi như thế này.

- Cậu chờ một chút tớ đi gửi xe. - Thảo Ninh nhẹ nhàng nói.

An Vi gật đầu. Cô vuốt vuốt mái tóc đôi ch
Ten Website... Danh gia Rating: 8 out of 10 based on 1234 reviews.
Đánh giá: 7.4/10 (15 đánh giá)